20px

“Còn mười tám vạn còn lại.”

“Khoản chi phí trong thời gian cô ấy mang thai.”

“Cứ xem như tiền bồi thường tuổi trẻ anh nợ tôi đi.”

Anh không nhận.

Tôi trực tiếp nhét vào tay anh.

“Chu Viễn Châu.”

“Tôi nói với anh câu cuối cùng.”

“Em nói đi.”

“Hôn nhân không phải là làm ăn.”

“Nhưng anh nhất quyết biến hôn nhân thành một vụ làm ăn.”

“Vậy thì đừng trách người khác ngồi xuống tính sổ với anh.”

Tôi quay người rời đi.

Đi được vài bước.

Nghe thấy giọng anh vọng lại phía sau.

“Xin lỗi.”

Tôi không quay đầu.

Ba chữ đó.

Đến muộn mất ba năm.

Nhưng dù sao.

Vẫn tốt hơn là không có.

Tôi bắt taxi về nhà.

Niêm phong trên cửa đã được gỡ xuống.

Tòa án đã hủy lệnh phong tỏa tài sản.

Tôi mở cổng.

Bước vào khu vườn.

Ánh nắng chiều rơi xuống lớp đất vừa được vun xới.

Rồi tôi nhìn thấy.

Một mầm non xanh nhạt.

Đã lặng lẽ nhú lên khỏi mặt đất.

Rất nhỏ.

Nhưng vẫn kiên cường vươn lên.

Giống như tôi.

Ba năm trước.

Tôi bước vào hôn nhân với tất cả kỳ vọng.

Ba năm sau.

Tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân ấy với hai bàn tay đầy vết xước.

Nhưng cuối cùng.

Tôi vẫn còn chính mình.

Và thế là đủ.

Bởi vì trong thỏa thuận ly hôn đã ghi rõ.

Căn biệt thự ở vành đai 5 phía Bắc thuộc về tôi.

Chu Viễn Châu không được tiếp tục truy cứu nữa.

Tôi đi vào khu vườn.

Ngồi xổm xuống nhìn những hạt giống mình đã gieo.

Chúng đã nảy mầm rồi.

Những mầm non xanh mướt.

Lặng lẽ chui lên khỏi mặt đất.

Tôi chụp một tấm ảnh.

Đăng lên vòng bạn bè.

Dòng trạng thái chỉ có bốn chữ:

“Một khởi đầu mới.”

Bên dưới rất nhanh đã xuất hiện bình luận.

Tiền Hồng Mai:

“Chúc mừng. Tuần sau quay lại làm việc nhé.”

Luật sư Hà:

“Khi nào cần công chứng tài sản trước hôn nhân cứ tìm tôi.”

Còn có Đỗ Khải Văn:

“Chúc mừng cô Tống. Khu vườn rất đẹp.”

Tôi trả lời bằng một biểu tượng mặt cười.

Sau đó tắt điện thoại.

Nhìn những mầm cây xanh non trước mặt.

Bỗng nhớ tới một chuyện.

Sau cuộc điện thoại hôm đó.

Triệu Uyển Thanh không liên lạc với tôi thêm lần nào nữa.

Tôi cũng không chủ động tìm cô ta.

Không biết cô ta có biết hay không.

Rằng Chu Viễn Châu đã ly hôn rồi.

Cũng không biết cô ta có biết hay không.

Căn biệt thự đó tuy đứng tên cô ta.

Nhưng tiền đặt cọc lại được chuyển từ tài khoản của mẹ Chu Viễn Châu.

Nếu Ngô Quế Lan muốn đòi lại số tiền đó.

Vậy thì Triệu Uyển Thanh và đứa trẻ.

Có thể sẽ chẳng giữ được gì.

Nhưng những chuyện ấy.

Đã không còn liên quan tới tôi nữa.

Tôi đã bò ra khỏi vũng bùn đó rồi.

Còn anh có tiếp tục nhảy xuống hay không.

Là chuyện của anh.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Chu Viễn Châu.

“Triệu Uyển Thanh bỏ đứa bé rồi, cũng rời đi rồi.”

“Căn nhà cũng bị mẹ anh lấy lại.”

“Bây giờ anh chẳng còn gì nữa.”

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Cuối cùng gõ vài chữ.

“Đó là chuyện của anh.”

Gửi xong.

Tôi chặn luôn anh.

Sau đó đứng dậy.

Bước vào căn nhà mới.

Ngôi nhà rất rộng.

Một mình ở quả thật có hơi trống trải.

Nhưng không sao cả.

Những khoảng trống ấy.

Có thể từ từ lấp đầy.

Bằng sách.

Bằng hoa.

Bằng những điều tôi muốn làm.

Bằng những đêm không còn sợ phải ngủ một mình.

Chương 10

Ba tháng sau khi ly hôn.

Tôi được thăng chức.

Tiền Hồng Mai giao toàn bộ mảng thị trường Tây Phi cho tôi phụ trách.

Mức lương hàng năm tăng gấp đôi.

Tôi dẫn theo đội ngũ sang Senegal một chuyến.

Ký được hợp đồng lớn nhất năm của công ty.

Trên chuyến bay trở về.

Đỗ Khải Văn ngồi cạnh tôi.

Anh chủ động xin tham gia chuyến đi.

Nói rằng muốn sang Tây Phi khảo sát thị trường.

Tôi nhìn anh.

Mỉm cười hỏi:

“Anh sang đó để khảo sát thị trường.”

“Hay là để gặp tôi?”

Đỗ Khải Văn bật cười.

“Cả hai.”

Tôi cũng cười theo.

Khi máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh.

Đã là đêm khuya.

Ngoài cửa kính.

Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ như những vì sao.

Tôi bỗng nhớ tới ngày mình đứng trước cục dân chính.

Nhìn dòng người qua lại.

Và nghĩ rằng thành phố này cuối cùng đã không còn lạnh nữa.

Hóa ra không phải thành phố thay đổi.

Mà là tôi.

Khi không còn đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác.

Thì ở đâu.

Cũng có thể sống thật tốt.

HẾT.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...