“Trời ơi…”
“Sao lại hoành tráng thế này?”
“Tôi đúng là đồ nhà quê.”
“Lần này cuối cùng cũng được mở mang tầm mắt rồi…”
Bên ngoài khách sạn.
Một hàng xe Maybach màu đen đậu ngay ngắn.
Mười hai chiếc.
Trên đầu xe dẫn đầu.
Còn được trang trí bằng giống hoa hồng quý hiếm nổi tiếng thế giới.
Thẩm Độ mở cửa xe.
Mỉm cười làm động tác mời đầy lịch thiệp.
“Công chúa.”
“Mời lên xe.”
Tôi bật cười.
Xách váy cưới bước lên.
Anh vòng sang bên kia ngồi xuống.
Ngay khi cửa xe đóng lại.
Mọi tiếng ồn ào bên ngoài đều bị ngăn cách hoàn toàn.
Trong xe rất yên tĩnh.
Tôi cúi đầu nhìn bó hoa hồng trong tay.
Bất giác bật cười.
Thẩm Độ tựa vào ghế.
Nghiêng đầu nhìn tôi.
“Em cười gì vậy?”
“Cười chính mình.”
Tôi đặt bó hoa lên đùi.
“Trước đây em đúng là ngốc đến quá đáng.”
“Vì một kẻ vô ơn như Phó Vân Châu.”
“Mà đẩy anh ra xa ngàn dặm.”
“Anh nói xem.”
“Có phải em rất buồn cười không?”
“Không buồn cười.”
Thẩm Độ đọc được sự tự giễu trong mắt tôi.
Anh nghiêm túc lắc đầu.
Tôi có chút bất ngờ.
Anh lại vô cùng trịnh trọng và cẩn thận nắm lấy tay tôi.
“Vãn Nịnh.”
“Bất kể khi nào.”
“Anh đều hy vọng em được hạnh phúc.”
“Nếu Phó Vân Châu có thể cho em hạnh phúc.”
“Hôm nay anh sẽ không xuất hiện.”
“Nhưng cậu ta đã không làm được.”
“Vãn Nịnh.”
“Em thật sự không phải vì tức giận nên mới muốn gả cho anh chứ?”
“Hay là…”
“Em thật sự đã nghĩ thông rồi.”
“Và sẵn lòng cho anh một cơ hội?”
Tôi cúi đầu cười.
“Tạm thời em chưa muốn trả lời câu hỏi này.”
“Được không?”
“Tất nhiên là được.”
Thẩm Độ không hề do dự.
“Em có quyền làm bất cứ điều gì em muốn.”
“Còn anh.”
“Tôn trọng mọi lựa chọn của em.”
Chiếc xe chầm chậm rời khỏi bãi đỗ.
Hòa vào dòng xe trên đường.
Điện thoại tôi liên tục rung lên.
Tôi cúi đầu nhìn.
Toàn là tin nhắn đẩy và cuộc gọi nhỡ.
Trong đó có một số lạ gửi tới một tin nhắn.
【Cô Mạnh bị gió sông thổi lạnh nên cơ thể không được khỏe. Phó tổng hiện đang ở bên chăm sóc cô ấy. Anh ấy nhờ tôi chuyển lời tới cô. Tuy hôn lễ hôm nay đã hủy, nhưng chuyến bay ngày mai vẫn giữ nguyên. Tuần trăng mật anh ấy nhất định sẽ kịp tham gia.】
Người gửi ký tên:
【Văn phòng thư ký Tổng giám đốc Phó.】
Tôi chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười.
Ngay cả hôn lễ còn không tồn tại nữa.
Vậy mà anh ta vẫn còn vọng tưởng tới tuần trăng mật.
Thật sự cho rằng tôi là kẻ ngốc để mặc anh ta tùy ý lừa gạt sao?
6
Tôi đúng là sẽ đi hưởng tuần trăng mật.
Nhưng không phải cùng Phó Vân Châu.
【Nói với Phó Vân Châu rằng tôi và anh ta từ nay không còn bất kỳ quan hệ nào nữa. Phiền cô chuyển lời giúp tôi, tuần trăng mật thì cứ đi cùng cô thư ký nhỏ của anh ta đi.】
Trả lời xong.
Tôi tiện tay xóa rồi kéo thẳng vào danh sách đen.
Anh ta luôn cho rằng.
Dù xảy ra chuyện gì.
Tôi cũng sẽ âm thầm chấp nhận.
Nhưng lần này.
Tôi không muốn nữa.
Tôi mặc chiếc váy cưới Thẩm Độ đặc biệt đặt may cho mình.
Bước vào đại sảnh tiệc cưới.
Sau đó hoàn thành một hôn lễ vô cùng trọn vẹn.
Trong hôn lễ.
Thẩm Độ đỏ hoe mắt nhìn tôi.
Anh hết lần này đến lần khác thề rằng.
Nhất định sẽ đối xử tốt với tôi.
Còn tôi.
Từ đầu đến cuối chỉ mang vẻ mặt bình thản.
Bởi vì lòng bình thản.
Thì mọi chuyện mới có thể thuận theo tự nhiên.
Tắm xong.
Thay bộ đồ ngủ mà Thẩm Độ đã chuẩn bị sẵn.
Tôi nằm lên giường.
Lúc này mới lấy điện thoại ra.
Màn hình vừa sáng lên.
Tin nhắn chưa đọc đã vượt quá chín mươi chín.
Lời mời kết bạn trên WeChat cũng vượt quá chín mươi chín.
Tôi lướt từng cái một.
Phần lớn đều là phóng viên và các tài khoản truyền thông tự do.
Tôi trực tiếp bỏ qua.
Trong đó có vài tin nhắn của người quen.
Tô Đường:
【Vãn Nịnh! Cậu lên hot search rồi!! Thân phận của Thẩm Độ bị đào ra rồi! Khu bình luận đang nổ tung luôn!!】
Tô Đường:
【Bên phía Phó Vân Châu hình như cũng thấy tin tức rồi. Nghe nói anh ta đã hủy luôn đám cưới mô phỏng bên bờ sông, giờ đang phát điên tìm cậu khắp nơi…】
Quả nhiên.
Sau khi đám cưới mô phỏng bên bờ sông bị hủy bỏ.
Trên mạng cũng dấy lên một làn sóng bàn tán và chế giễu không nhỏ.
Mà đám người trở mặt còn nhanh hơn lật sách ấy.
Lập tức chuyển mũi nhọn sang Mạnh Vãn Vãn.
“Cô thư ký nhỏ này giờ mới thật sự khó xử.”
“Sếp vì cô ta mà bỏ cưới.”
“Kết quả bà chủ lại quay đầu gả cho người khác.”
“Vợ mất rồi.”
“Lần này ông chủ mới biết cuống lên rồi đúng không?”
“Mặt mày tối sầm đi truy thê hỏa táng tràng.”
“Đáng tiếc.”
“Người ta đã có chồng mới rồi.”
“Không cần anh nữa.”
Nhìn từng bình luận và dòng bình luận chạy trên màn hình.
Phó Vân Châu tức đến muốn phát điên.
Anh ta sai trợ lý liên hệ khắp nơi.
Chaporia
Bình Luận (0)