Điên cuồng tìm tung tích của tôi.
Nhưng cuối cùng vẫn không thu được gì.
Thẩm Độ làm công tác bảo mật rất tốt.
Vốn dĩ.
Anh không muốn đám phóng viên chuyên săn tin lá cải tới quấy rầy tôi.
Nhưng không ngờ.
Phó Vân Châu lại thông qua một ứng dụng hẹn hò.
Tìm được vị trí của tôi.
Sau đó trực tiếp bảo tài xế lái xe.
Thẳng tiến tới biệt thự tân hôn của chúng tôi.
“Khương Vãn Nịnh!”
“Em ra đây cho tôi!”
Vệ sĩ ở cổng lập tức ngăn Phó Vân Châu lại.
“Tiên sinh đã dặn rồi.”
“Phu nhân cần được nghỉ ngơi.”
“Nếu anh dám xông vào.”
“Thì đừng trách chúng tôi không khách sáo.”
Ngay sau đó.
Giọng nói của Phó Vân Châu lại truyền từ ngoài cửa vào.
“Khương Vãn Nịnh!”
“Tôi biết em đang ở trong đó!”
“Mở cửa đi.”
“Chúng ta nói chuyện.”
Tôi vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Không hề nhúc nhích.
Lúc hôn lễ.
Anh ta không tới.
Bây giờ lại tới làm gì?
Tự cho mình là si tình sao?
Nhưng tôi đã không còn quan tâm.
Cũng không còn cần nữa.
Tôi cầm bộ đàm lên.
Dặn đội trưởng đội vệ sĩ.
“Cứ đuổi anh ta đi là được.”
“Không cần để ý.”
Nhưng đúng lúc ấy.
Giọng nói của Mạnh Vãn Vãn vang lên.
Mềm mại.
Yếu ớt.
Còn mang theo chút nghẹn ngào.
“Chị Vãn Nịnh.”
“Em xin lỗi.”
“Chuyện hôm qua đều là lỗi của em.”
“Là em không tốt.”
“Em không nên đăng bài viết đó.”
“Cũng không nên khiến Tổng giám đốc Phó lo lắng.”
“Xin chị mở cửa đi.”
“Tổng giám đốc Phó thật sự rất lo cho chị.”
Sự lo lắng của Phó Vân Châu.
Chính là mang theo nguồn cơn khiến tôi khó chịu nhất.
Cùng nhau xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Tôi cười lạnh một tiếng.
Vẫn không hề đáp lại.
Mạnh Vãn Vãn lại tiếp tục nói:
“Chị Vãn Nịnh.”
“Nếu chị không muốn gặp em.”
“Em có thể đi ngay.”
“Nhưng Tổng giám đốc Phó thật sự không có ác ý.”
“Anh ấy chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?”
Giọng nói ấy không phải phát ra từ miệng tôi.
Mà đến từ phía sau lưng.
Tôi quay đầu lại.
Thấy Thẩm Độ không biết đã trở về từ lúc nào.
Anh đứng ở cửa thang máy.
Trên tay còn xách một túi đồ.
7
Vừa rồi là vì đúng lúc tôi tới kỳ kinh nguyệt.
Thẩm Độ sợ loại băng vệ sinh mà người giúp việc mua không hợp ý tôi.
Nên đã đích thân chạy sang siêu thị bên cạnh mua.
Anh không nhìn tôi.
Mà đi thẳng tới cửa.
Rồi mở cửa ra.
Ngoài cửa.
Phó Vân Châu và Thẩm Độ nhìn thẳng vào mắt nhau.
Không khí trong nháy mắt đông cứng lại.
Hai người đàn ông đứng đối diện trước cửa.
Một người quần áo xộc xệch.
Một người âu phục chỉnh tề.
Một người mắt đỏ ngầu.
Một người mặt không cảm xúc.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Độ.
Con ngươi của Phó Vân Châu co rụt lại rõ rệt.
Cơn giận dữ lập tức bùng lên.
“Thẩm Độ!”
“Quả nhiên là anh!”
“Anh đưa vợ tôi tới đây làm gì?”
“Trả Khương Vãn Nịnh lại cho tôi!”
Gương mặt Phó Vân Châu đỏ bừng.
Gân xanh trên trán nổi lên.
Anh ta bước mạnh lên phía trước một bước.
Nhưng lập tức bị hai vệ sĩ đồng thời giơ tay ngăn lại.
Anh ta dùng sức gạt tay một người ra.
Thế nhưng người còn lại lập tức tiến lên bổ sung.
Vững vàng chặn ngay trước khung cửa.
“Vợ anh?”
Thẩm Độ cười lạnh.
“Cô dâu cùng anh tổ chức đám cưới mô phỏng chẳng phải đang đứng ngay bên cạnh anh sao?”
“Là cô thư ký nhỏ Mạnh Vãn Vãn của anh đấy.”
“Còn Vãn Nịnh…”
“Chẳng lẽ anh chưa xem hot search hôm nay?”
“Hôn lễ của chúng tôi đã kết thúc rồi.”
“Cô ấy là vợ tôi.”
“Thẩm Độ, anh đừng quá đáng!”
Phó Vân Châu gần như gầm lên.
“Tôi và Khương Vãn Nịnh vẫn chưa chính thức hủy hôn.”
“Anh làm vậy là có ý gì?”
“Lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn sao?”
Thẩm Độ không thèm để ý tới anh ta.
Anh quay đầu.
Đưa chiếc túi nhựa trong tay cho quản gia phía sau.
“Mang đi hâm nóng.”
“Để cô ấy chườm.”
Quản gia nhận lấy chiếc túi.
Vội vàng đi về phía nhà bếp.
Lúc này.
Thẩm Độ mới quay lại nhìn Phó Vân Châu.
Chỉ nói hai chữ.
“Ồn quá.”
Sắc mặt Phó Vân Châu lập tức khó coi như vừa nuốt phải ruồi.
“Anh Thẩm.”
Mạnh Vãn Vãn giả vờ yếu đuối lên tiếng.
“Tôi biết chuyện này bắt nguồn từ tôi.”
“Tôi cũng không muốn mọi chuyện thành ra thế này.”
“Nhưng chị Vãn Nịnh và Phó tổng dù sao cũng là vị hôn phu vị hôn thê.”
“Anh làm như vậy…”
“Nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng không tốt tới danh tiếng của tất cả mọi người…”
Ánh mắt Thẩm Độ cuối cùng cũng rơi lên người cô ta.
Chỉ một giây.
Sau đó anh thản nhiên nói:
“Cô là ai?”
“Có tư cách gì mà xen vào cuộc nói chuyện của tôi?”
Gương mặt Mạnh Vãn Vãn lập tức đỏ bừng.
“Tôi…”
Phó Vân Châu bước lên chắn trước mặt cô ta.
Giọng nói trầm xuống.
“Thẩm Độ, đủ rồi!”
“Vãn Vãn là thư ký của tôi.”
“Cũng là ân nhân cứu mạng của tôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)