“Anh đừng nhằm vào cô ấy.”
“Tôi không nhằm vào cô ta.”
Thẩm Độ khẽ cười.
“Tôi còn chẳng biết cô ta là ai.”
“Thì nhằm vào kiểu gì?”
Phó Vân Châu nghẹn cứng.
Không nói nổi một lời.
Tôi ngồi trên ghế sofa.
Khóe môi không nhịn được mà cong lên.
Con người Thẩm Độ này.
Mắng người không cần dùng lời tục.
Muốn khiến người ta tức chết cũng chẳng cần động dao.
Phó Vân Châu hít sâu một hơi.
Mấy bước đi tới trước mặt tôi.
Từ trên cao nhìn xuống.
“Khương Vãn Nịnh.”
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu.
Trên cằm đã lún phún râu xanh.
Cà vạt từ lâu không biết bị ném đi đâu.
Cổ áo sơ mi mở rộng.
Cả người trông vô cùng chật vật.
“Em nói cho tôi biết.”
“Chuyện này có phải thật không?”
“Em và Thẩm Độ…”
“Các người thật sự kết hôn rồi?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Không nói gì.
“Nói đi!”
Anh ta đột nhiên nâng cao giọng.
Phòng khách trong thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Thẩm Độ hơi nhíu mày.
“Đừng quát cô ấy.”
“Cô ấy không thích.”
Giây tiếp theo.
Tôi đứng dậy đi tới bàn làm việc.
Kéo ngăn kéo ra.
Lấy từ bên trong hai cuốn sổ đỏ.
“Nhìn thấy chưa?”
“Giấy đăng ký kết hôn cũng có rồi.”
“Không thể nào!”
Sắc mặt Phó Vân Châu trắng bệch.
Gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Rõ ràng hot search nói hôm nay hai người mới tổ chức hôn lễ.”
“Sao có thể đi đăng ký kết hôn được?”
“Hai người đăng ký từ lúc nào?”
8
Khóe môi Thẩm Độ khẽ cong lên.
Anh bình thản tiếp lời.
“Tất nhiên là sau khi tổ chức hôn lễ xong.”
Sau khi hôn lễ kết thúc.
Vừa bước ra khỏi đại sảnh.
Thẩm Độ đã lập tức kéo tôi tới Cục Dân chính đăng ký kết hôn.
Anh nói.
Anh sợ đêm dài lắm mộng.
Sợ kéo dài thêm sẽ lại xảy ra biến cố.
Đương nhiên.
Tôi biết ý anh là sợ Phó Vân Châu hối hận rồi chạy tới cướp vợ.
Môi Phó Vân Châu run lên.
“Không.”
“Khương Vãn Nịnh.”
“Người em yêu rõ ràng là tôi.”
“Sao em có thể đột nhiên đi đăng ký kết hôn với người đàn ông khác?”
“Em ở bên tôi suốt ba năm.”
“Trong những năm yêu nhau.”
“Em luôn bao dung tôi.”
“Luôn thấu hiểu tôi.”
“Rõ ràng em là người hiểu chuyện như vậy.”
“Sao có thể đột nhiên trở nên vô lý đến thế?”
“Khương Vãn Nịnh.”
“Em nói đi.”
“Chuyện này có phải chỉ là một màn kịch em cố tình diễn ra để chọc tức tôi không?”
“Hay là người đàn ông này ép buộc em?”
“Em nói đi!”
Thấy tình hình không ổn.
Mạnh Vãn Vãn lập tức kéo tay áo Thẩm Độ.
Cô ta cụp mắt xuống.
Giọng nói nhẹ nhàng, đầy tủi thân.
“Chị Vãn Nịnh.”
“Em biết chị không thích em.”
“Nhưng chị cũng không thể vì giận Phó tổng mà tùy tiện gả cho người khác như vậy được.”
“Hôn nhân đâu phải trò đùa…”
“Cô nói đúng.”
Tôi cắt ngang lời cô ta.
Ánh mắt dừng trên người cô ta.
“Hôn nhân không phải trò đùa.”
“Thì ra cô cũng biết điều đó sao?”
“Vậy tôi có thể hiểu rằng…”
“Vào đúng ngày cưới của người khác.”
“Cô đăng một dòng trạng thái mập mờ.”
“Khiến chú rể bỏ cưới để chạy tới bên cạnh cô.”
“Là cố ý phải không?”
Sắc mặt Mạnh Vãn Vãn lập tức trắng bệch.
Vành mắt đỏ lên trong nháy mắt.
“Em không hề bảo Phó tổng bỏ cưới.”
“Em thật sự chỉ đăng một dòng trạng thái thôi.”
“Lúc đó em không khỏe.”
“Chỉ muốn phát tiết cảm xúc một chút.”
“Không ngờ…”
“Không ngờ Phó Vân Châu sẽ nhìn thấy?”
Tôi bật cười.
“Cô là thư ký của anh ta.”
“Anh ta là người đầu tiên nhìn thấy bài đăng của cô.”
“Chuyện đó cô không biết sao?”
“Mấy năm nay.”
“Dựa vào việc từng hiến máu cứu anh ta.”
“Dựa vào cái gọi là ân cứu mạng ấy.”
“Cô đã làm bao nhiêu chuyện vượt quá giới hạn.”
“Trong lòng cô thật sự không rõ sao?”
“Tôi không để ý tới cô.”
“Không truy cứu trách nhiệm của cô.”
“Vậy mà cô còn chủ động chạy tới đây giả vờ đáng thương.”
“Cô không thấy ghê tởm à?”
Mạnh Vãn Vãn cắn chặt môi.
Nước mắt lăn dài trên má.
Phó Vân Châu lập tức đứng chắn trước mặt cô ta.
Bất mãn nhìn tôi.
“Khương Vãn Nịnh.”
“Bây giờ chúng ta đang nói chuyện em và Thẩm Độ kết hôn.”
“Đừng đánh trống lảng.”
“Vãn Vãn không làm gì sai cả.”
“Em không cần phải nói bóng nói gió nhằm vào cô ấy như vậy.”
“Tôi nhằm vào cô ta?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Phó Vân Châu.”
“Hôm qua là hôn lễ của chúng ta.”
“Anh chỉ vì một dòng trạng thái của người khác.”
“Mà bỏ cưới ngay tại chỗ.”
“Để tôi một mình đối mặt với hàng trăm khách khứa.”
“Bây giờ anh còn dẫn chính người đó tới trước cửa nhà tôi.”
“Rồi nói tôi đang nhằm vào cô ta?”
Phó Vân Châu im lặng hai giây.
Sau đó mới lên tiếng.
“Hôm qua đúng là tôi làm không tốt.”
“Nhưng tôi đã giải thích rồi.”
“Vãn Vãn từng cứu mạng tôi.”
“Cô ấy không khỏe.”
“Tôi không thể mặc kệ được.”
Chaporia
Bình Luận (0)