20px

“Tôi thừa nhận.”

“Việc để em lại một mình trong hôn lễ khiến em khó xử.”

“Nhưng em cũng không thể vì chuyện đó mà nổi nóng.”

“Rồi kết hôn với người đàn ông khác để chọc tức tôi được…”

Lại là câu nói ấy.

Tôi nghe đến mức tai sắp mọc kén rồi.

Nhưng Phó Vân Châu vẫn không hề nhận ra.

Thậm chí còn dịu giọng.

Muốn kéo tôi lại gần.

“Tôi biết giấy đăng ký kết hôn đó chắc chắn là giả.”

“Ngoan.”

“Theo tôi về nhà.”

“Nếu em không thích.”

“Sau này tôi sẽ không để Vãn Vãn xuất hiện trước mặt em nữa.”

“Được chưa?”

“Cô ấy từng cứu mạng tôi.”

“Tôi đã thề cả đời này sẽ đối xử tốt với cô ấy.”

“Ngoại trừ việc đuổi cô ấy đi.”

“Em muốn gì tôi cũng đồng ý…”

Tôi cười lạnh một tiếng.

Hất mạnh tay anh ta ra.

“Anh thật sự cho rằng…”

“Người cứu mạng anh.”

“Là cô ta sao?”

9

Sắc mặt Phó Vân Châu đột ngột thay đổi.

“Em nói vậy là có ý gì?”

Vì chuyện này.

Anh ta đã trách móc tôi không biết bao nhiêu lần.

Anh ta từng hỏi tôi.

Tại sao trong lúc anh ta gặp tai nạn xe, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Lại chỉ có một người xa lạ như Mạnh Vãn Vãn đứng ra hiến máu cho anh ta.

Trong khi tôi là bạn gái anh ta.

Lại còn có cùng nhóm máu.

Vậy mà có thể đứng bên cạnh lạnh lùng thờ ơ.

Thậm chí.

Việc anh ta quá mức coi trọng ân tình của Mạnh Vãn Vãn.

Cũng là một kiểu trả đũa ngầm đối với tôi.

Trước đây.

Tôi sợ anh ta lo lắng.

Sợ rất nhiều thứ.

Nên lựa chọn giấu kín không nói.

Nhưng bây giờ.

Đã không còn cần thiết nữa.

“Anh luôn nói tôi máu lạnh vô tình.”

“Nói tôi không chịu hiến máu cứu anh.”

“Vậy anh có biết lúc anh nằm trong phòng phẫu thuật sau vụ tai nạn.”

“Tôi đang làm gì không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Bởi vì tôi cũng giống anh.”

“Tôi cũng đang nằm trong phòng phẫu thuật.”

“Anh bị tai nạn, thận bị tổn thương.”

“Còn tôi.”

“Đã hiến cho anh một quả thận.”

Toàn thân Phó Vân Châu cứng đờ.

Sắc mặt lập tức trắng bệch.

“…Em nói gì cơ?”

Giọng nói của anh ta như bị ép ra từ cổ họng.

Khàn đặc.

Run rẩy.

“Em hiến cái gì?”

Tôi chỉ nhìn anh ta.

Nhìn gương mặt đầy kinh ngạc và không thể tin nổi ấy.

Có những lời.

Chỉ cần nói một lần là đủ.

Phó Vân Châu bước lên một bước.

“Em nói em hiến thận cho tôi?”

“Không thể nào!”

“Năm đó khi tôi gặp tai nạn.”

“Bác sĩ rõ ràng nói người hiến máu cho tôi là Vãn Vãn.

“Chính thư ký của tôi đã gọi cô ấy tới!”

“Còn em thì sao?”

“Em ở đâu?”

“Lúc đó em ở đâu?”

“Tôi ở trong phòng phẫu thuật.”

Tôi nhìn anh ta.

“Ở phòng bên cạnh.”

Con ngươi của Phó Vân Châu co rút dữ dội.

“Hôm anh gặp tai nạn.”

“Sau khi nhận được điện thoại.”

“Tôi lập tức chạy tới bệnh viện.”

“Đến nơi.”

“Bác sĩ nói với tôi.”

“Hai quả thận của anh đều bị vật sắc nhọn đâm thủng.”

“Thậm chí còn phát thông báo nguy kịch.”

“Để cứu anh.”

“Tôi đã lựa chọn hiến một quả thận của mình cho anh.”

“Sau khi tôi được đẩy vào phòng phẫu thuật.”

“Mạnh Vãn Vãn đang làm thủ thuật phá thai ở phòng bên cạnh.”

“Nghe được thân phận của anh.”

“Vì muốn bám vào anh.”

“Nên mới đứng ra hiến máu vô điều kiện.”

“Phó Vân Châu.”

“Những chuyện này.”

“Thật sự anh hoàn toàn không biết sao?”

“Hay là…”

“Anh đã từng nghe qua.”

“Chỉ là không muốn tin.”

“Bởi vì đó mới là sự thật.”

“Vậy tại sao…”

Giọng nói của Phó Vân Châu đầy đau khổ.

“Tại sao không ai nói cho tôi biết?”

“Bởi vì lúc đó anh đang hôn mê.”

Tôi bình thản đáp.

“Bác sĩ hỏi ai ký giấy.”

“Là trợ lý của anh ký.”

“Về sau khi anh tỉnh lại.”

“Mạnh Vãn Vãn đứng bên cạnh giường bệnh.”

“Trên tay cầm một bản ghi chép hiến máu.”

“Anh hỏi cô ta là ai.”

“Cô ta nói.”

“Cô ta đi ngang qua hiện trường tai nạn.”

“Rồi hiến máu cho anh.”

Tôi dừng lại.

Nhìn người phụ nữ phía sau lưng anh ta.

Người đã hoàn toàn cứng đờ cả gương mặt.

“Cô ta không nói dối.”

“Quả thật cô ta có hiến máu cho anh.”

“Hai nghìn cc.”

“Đủ để ghi lại thành một bản hồ sơ hiến máu rất đẹp.”

Mạnh Vãn Vãn đứng phía sau.

Đôi môi run lẩy bẩy.

“Anh Vân Châu.”

“Không phải như vậy.”

“Anh nghe em giải thích.”

“Khương Vãn Nịnh đang lừa anh…”

Hai mắt Phó Vân Châu đỏ ngầu.

Nhưng anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.

“Vậy tại sao em không nói sớm?”

“Tôi đã nói rồi.”

Tôi nhìn vào mắt anh ta.

Tự giễu cười một tiếng.

“Ngày thứ ba sau khi anh gặp tai nạn.”

“Anh tỉnh lại.”

“Tôi tới thăm anh.”

“Tôi nói với anh rằng tôi cũng vừa làm phẫu thuật.”

“Và bảo anh dưỡng bệnh cho tốt.”

“Anh còn nhớ lúc đó anh nói gì không?”

Biểu cảm của Phó Vân Châu bắt đầu sụp đổ.

Anh ta nhớ ra rồi.

Khi đó.

Anh ta nằm trên giường bệnh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...