20px

Vừa mới tỉnh lại.

Toàn thân đau nhức.

Tôi từng tới thăm anh ta.

Sắc mặt trắng bệch.

Vừa bước vào phòng.

Đã nghe thấy những lời mỉa mai đầy oán giận của anh ta.

“Sao sắc mặt em kém thế?”

“Đến son môi cũng không thèm đánh.”

“Xấu chết đi được.”

Anh ta từng cho rằng.

Tôi thức đêm chăm sóc anh ta nên mới tiều tụy như vậy.

Cho nên mới cố ý nói những lời khó nghe.

Muốn tôi trở về nghỉ ngơi.

Anh ta không hề biết.

Lúc đó tôi vừa mới trải qua ca phẫu thuật cắt bỏ một quả thận.

Vết thương khâu lại vẫn còn đang rỉ máu.

“Về sau thì sao?”

Giọng nói của Phó Vân Châu đã hoàn toàn thay đổi.

Khàn đặc.

Và ở bên bờ sụp đổ.

“Về sau.”

“Tại sao em không nói nữa?”

10

“Bởi vì sau đó anh quen Mạnh Vãn Vãn.”

Tôi tựa lưng vào ghế sofa.

Cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới khiến tôi không muốn nói quá nhiều.

Nhưng đã mở miệng rồi.

Vậy thì nói hết một lần cho xong.

“Cô ta tới thăm anh mỗi ngày.”

“Mang canh cho anh.”

“Đọc sách cho anh nghe.”

“Anh hỏi cô ta là ai.”

“Cô ta nói cô ta là ân nhân cứu mạng của anh.”

“Và anh tin.”

“Anh bắt đầu xa cách tôi.”

“Anh cho rằng với tư cách là bạn gái.”

“Trong lúc anh cần tôi nhất.”

“Tôi lại không ở bên cạnh.”

“Ngay cả máu cũng không chịu hiến cho anh.”

“Dù ngoài miệng anh không nói.”

“Nhưng trong lòng anh vẫn luôn để tâm chuyện đó.”

“Mỗi lần nhắc tới ân cứu mạng.”

“Anh đều nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp.”

“Anh tưởng tôi không nhận ra sao?”

Phó Vân Châu hoàn toàn suy sụp.

Anh ta ngồi bệt xuống đất.

Nhưng vẫn không cam lòng truy hỏi.

“Vậy sau đó thì sao?”

“Về sau tại sao em không nói cho tôi biết sự thật?”

“Tôi đã nói rồi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Lặp lại lần nữa.

“Trong một tháng anh nằm viện.”

“Ít nhất tôi đã nhắc tới chuyện này bốn lần.”

“Lần thứ nhất.”

“Anh bảo tôi đừng làm loạn.”

“Lần thứ hai.”

“Anh bảo tôi đừng bịa chuyện.”

“Lần thứ ba.”

“Anh bảo tôi đừng vu khống Vãn Vãn.”

“Lần thứ tư.”

“Anh trực tiếp ném vỡ chiếc cốc.”

“Rồi đuổi tôi ra ngoài.”

“Về sau.”

“Tôi không nói nữa.”

Cơ thể Phó Vân Châu run lên dữ dội.

Những mảnh ký ức rời rạc không ngừng ùa về.

“Anh Vân Châu…”

Giọng Mạnh Vãn Vãn run rẩy.

Cô ta đưa tay kéo tay áo anh ta.

“Em thật sự không biết chuyện này.

“Em chưa từng lừa dối anh.”

“Hôm đó em thật sự đi ngang qua hiện trường tai nạn.”

“Em cũng thật sự hiến máu cho anh.”

“Em…”

“Vậy tại sao cô không nói cho tôi biết.”

“Người hiến thận cho tôi là cô ấy?”

Nước mắt Mạnh Vãn Vãn rơi xuống.

Cả người trông vừa hoảng loạn vừa luống cuống.

“Em… em không biết…”

“Em cũng là sau này mới biết…”

“Nhưng em sợ anh lo lắng.”

“Em sợ anh cảm thấy mắc nợ chị ấy.”

“Nên…”

“Xin lỗi.”

“Em thật sự không cố ý.”

“Chỉ là em quá để tâm tới anh.”

“Em sợ sau khi biết sự thật.”

“Anh sẽ rời xa em…”

“Tôi từng ở bên cô từ khi nào?”

Giọng nói của Phó Vân Châu trong nháy mắt lạnh tới cực điểm.

Mạnh Vãn Vãn ngây người.

Phó Vân Châu nhìn chằm chằm cô ta.

Từng chữ từng chữ một.

“Cô chỉ là thư ký của tôi.”

“Từ đầu tới cuối.”

“Tôi chưa từng hứa hẹn với cô bất cứ điều gì vượt quá quan hệ cấp trên cấp dưới.”

“Sở dĩ tôi đối xử tốt với cô.”

“Là vì tôi cho rằng cô đã cứu mạng tôi.”

“Nhưng bây giờ tôi đã hiểu rồi.”

“Người cứu tôi.”

“Không phải cô.”

Ngày hôm đó.

Vở hài kịch ấy cuối cùng cũng kết thúc.

Phó Vân Châu sai vệ sĩ phía sau kéo Mạnh Vãn Vãn đi.

Còn nói.

Nợ cũ thù mới.

Sớm muộn cũng sẽ tính một lượt.

Ngày hôm sau.

Tin nhắn của Tô Đường lại gửi tới.

【Vãn Nịnh! Mạnh Vãn Vãn đăng một bài viết rất dài!】

【Cô ta nói vừa rồi Phó Vân Châu đã sa thải cô ta ở công ty!】

【Còn nói sẽ truy cứu trách nhiệm gì đó nữa!】

【Cậu có biết chuyện gì xảy ra không???】

“Không biết.”

Tôi chỉ trả lời đúng một câu như vậy.

Sau đó đặt điện thoại xuống.

Bất kể bọn họ thế nào.

Đều không còn liên quan gì tới tôi nữa.

Với tính cách của Phó Vân Châu.

Sau khi biết mình bị Mạnh Vãn Vãn lừa suốt nhiều năm như vậy.

Anh ta chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

“Vãn Nịnh.”

“Em có muốn đi ăn tiệm hoành thánh nhỏ mà anh hay ăn không?”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Bà chủ quán bưng trà đi tới.

Nhìn thấy Thẩm Độ.

Ánh mắt bà lập tức sáng lên.

“Ôi chà, Tiểu Thẩm tới rồi à?”

“Hôm nay còn dẫn bạn gái tới cùng nữa sao?”

Thẩm Độ cười dịu dàng.

Anh nhìn sang tôi.

Rồi nắm lấy tay tôi.

“Là vợ cháu.”

Khoảnh khắc ấy.

Khóe môi tôi cũng bất giác cong lên.

Đột nhiên cảm thấy.

Người đàn ông trước mắt này.

Thật sự rất phù hợp với tôi.

【Hoàn】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...