20px

Buổi chiều hôm ấy, Chu Chu bị sốt, nằm nghỉ trong phòng ta. Trong cơn mơ, con bé không ngừng gọi cha.

Nha hoàn chật vật lắm mới mời được Tạ Thừa tới. Nhưng cùng lúc đó, phía Tần Chỉ Nghiên lại lăn ra ngất xỉu. Tạ Thừa lập tức sốt sắng rời đi.

Chu Chu không gọi cha nữa. Con bé nằm trong lòng ta thỏ thẻ: “Nương, đó là người cha tồi, con không cần ông ấy nữa.”

Ta xoa tóc con, cố kìm nén chua xót gật đầu: “Ừ, không cần nữa.”

Đại phu chẩn ra Tần Chỉ Nghiên đã mang thai. Tạ Thừa hiếm hoi đánh mất thái độ trầm tĩnh thường ngày. Cũng ngay đêm đó, hắn đặt chân vào viện của ta sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng.

Nhiều năm về sau, ta và Tạ Thừa hoàn toàn xé rách mặt. Chu Chu cũng không bao giờ thật lòng gọi hắn một tiếng cha nữa.

Lúc Tạ Thừa sắp lâm chung, hắn đem tài sản riêng của mình chia làm ba phần. Một phần cho Tần Chỉ Nghiên. Một phần cho con gái của Tần Chỉ Nghiên. Phần cuối cùng mới dành cho ta và Chu Chu.

Năm hắn đi, Chu Chu mới vừa làm lễ cập kê. Hắn lại tìm mọi cách thu xếp cho con gái của Tần Chỉ Nghiên một mối hôn sự. Còn Chu Chu của ta lại chẳng có bất cứ thứ gì.

Cũng may mà hắn chết sớm. Mọi chuyện chưa kịp thực thi.

Sau khi lo liệu xong tang sự cho Tạ Thừa, ta giữ đám tư vệ của hắn lại. Mang mọi chuyện bẩm báo với công công và bà mẫu. Bọn họ chắc chắn sẽ không bao giờ dung túng cho tài sản họ Tạ rơi vào tay người ngoài.

Những năm tháng sau này, có con gái bầu bạn bên cạnh, cuộc sống của ta trôi qua vô cùng viên mãn. Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, ta thầm nghĩ, nếu có kiếp sau, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ cứu Tạ Thừa nữa.

14

Khi ta mở mắt ra, trời đã tối mịt.

Mẫu thân đã đến viện của ta. Bà nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng phức tạp. Ta chưa kịp mở lời, bà đã nói:

“Chỉ Nghiên cứu Tạ Thừa cũng chỉ là trùng hợp.

Nó cảm thấy mình đã chiếm đoạt vinh hoa phú quý của con nên không chịu ở dinh thự ở Thanh Châu, tự mình dọn vào núi sống để chuộc lỗi cho mẹ ruột. Bởi vậy mới tình cờ cứu được Tạ Thừa.”

“Tần Dao, mạng người lớn bằng trời. Con tuy năm xưa cứu Tạ Thừa một mạng, nhưng các con chung sống với nhau cũng chỉ mới hai năm. Muội muội con và hắn đã có quan hệ phu thê, sự tình đến nước này rồi, con hãy thành toàn cho bọn họ đi. Đừng sinh lòng oán hận muội muội nữa.”

Nhìn khuôn mặt già nua của mẫu thân, ta không khỏi nghĩ thầm. Có lẽ khi ta và Tần Chỉ Nghiên đầu thai đã đi nhầm đường. Đáng ra nó mới nên là con ruột nhà họ Tần.

Ta rụt tay về. Mẫu thân sững sờ.

“Tần Chỉ Nghiên bảo ta đẩy nó xuống nước?”

Mẫu thân thở dài một cái, ánh mắt mang theo vài phần trách móc: “Tạ Thừa vì cứu Chỉ Nghiên mà va vào đá cạnh bờ, mất máu quá nhiều, người vẫn chưa tỉnh. Phủ Hoài Nam Hầu đã đến, chuyện này e là khó mà giải quyết êm xuôi được. Nếu không phải con hồ đồ, sao lại náo loạn tới bước đường này.”

Ta cười khẽ: “Mẫu thân muốn ta đi nhận lỗi sao? Nhân cơ hội tác thành cho Tần Chỉ Nghiên và Tạ Thừa? Mọi người đều biết Tạ Thừa đã chết, nếu hắn và Tần Chỉ Nghiên ở bên nhau, người trong kinh thành sẽ nhìn nhận họ thế nào?”

Mẫu thân đột nhiên đứng phắt dậy. Bát thuốc bên mép giường rơi loảng xoảng xuống đất vỡ toang.

Sắc mặt bà xanh mét: “Chỉ Nghiên không giống con, tâm tư nó đơn thuần, nếu nó ở bên Tạ Thừa thì sẽ không tính toán nhiều, đổi thân phận khác vào Hầu phủ là xong.”

Ta lạnh lùng nhìn bà: “Hôm nay ở bờ sông có không ít a hoàn, cứ tra hỏi xem rốt cuộc là ai đẩy ai. Nếu mẫu thân khăng khăng muốn làm lớn chuyện, ta cũng không ngại báo quan xử lý.”

“Tần Dao!” Lồng ngực mẫu thân phập phồng vì tức giận, “Cái thái độ gì đây hả!”

Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng ồn ào. Xen lẫn trong đó là tiếng cười khẩy đầy kiêu ngạo, lười biếng. “Bản vương muốn đón Vương phi hồi phủ, ai dám cản trở?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...