20px

Lúc xuất phát rời kinh, trời đã quá ngọ.

Ta và Chu Chu đợi một lúc ngoài cổng thành. Tiếng vó ngựa vọng lại từ xa. Chu Chu háo hức vén mành lên, nhưng bên ngoài lại là bóng dáng Tạ Thừa. Tiểu nha đầu phụng phịu hai má, lộ vẻ không vui.

Tạ Thừa ghì chặt dây cương: “Chu Chu, không nhớ cha sao?”

Chu Chu khịt mũi: “Ngươi mới không phải là cha ta.”

Ta ôm con bé nép vào lòng, bực dọc nhìn ra ngoài: “Ngươi tới đây làm gì?”

Gương mặt Tạ Thừa lộ rõ vẻ đắng cay, môi hắn run rẩy: “Ta đến tiễn nàng.”

Ta khó chịu đáp: “Tạ Thừa, sự tình đến nước này cũng chẳng thể trách cứ ai. Ngươi và Tần Chỉ Nghiên ở bên nhau, biết đâu mới là điều ngươi hằng mong ước.”

Ánh mắt Tạ Thừa khẽ run rẩy.

Đột nhiên, một giọng nói u ám, lạnh lẽo truyền tới: “Tạ Thừa, cút!” Thẩm Trưng Niên nheo mắt đe dọa: “Đừng ép bản vương phải ra tay.”

“Vương gia, năm tháng còn dài, mọi chuyện cũng khó nói trước được.” Bỏ lại câu nói đó, Tạ Thừa quay sang nhìn ta với ánh mắt đầy thâm ý rồi giật dây cương phóng ngựa rời đi.

18

Trở về Giang Nam. Ta mang Chu Chu về lại Thái Thương.

Thẩm Trưng Niên cũng nhất định đòi đi theo. Ta không đồng ý: “Chuyện của chúng ta coi như bỏ đi, chàng về Dương Châu đi.”

Thẩm Trưng Niên xoay người nhảy xuống ngựa. Đứng trước mặt ta, khuôn mặt anh tuấn ấy hiếm khi lộ vẻ tủi thân: “A Dao, nàng vẫn còn giận ta sao? Nàng cứ coi ta là Thẩm Trưng Niên đi. Trừ nàng ra, ta không cần bất kỳ ai khác.”

Ta lắc đầu với chàng: “Bỏ đi.”

Thế nhưng Thẩm Trưng Niên chẳng hề nao núng. Chàng nhận một chức quan nhàn tản ở Dương Châu, cứ dăm bữa nửa tháng lại chạy tới Thái Thương. Chu Chu cũng đã sớm quen với việc này. Cho dù người cha này không phải cha ruột, nhưng đối với con bé, chẳng có sự khác biệt nào.

Thoắt cái đã hai năm trôi qua.

Ta và Bình Dương vẫn thường xuyên giữ liên lạc bằng thư từ.

Lần này, Tần Chỉ Nghiên vì tội sát nhân mà bị tống vào ngục.

Năm ngoái, chuyện giữa Tạ Thừa và Tần Chỉ Nghiên ồn ào đến mức ai nấy đều biết. Tạ Thừa một mực từ chối cưới nàng ta. Tần Chỉ Nghiên bèn ngày ngày đến quan nha chặn đường hắn.

Chuyện xưa bị lật lại. Xoay quanh cái thai không giữ được đó nay lại sinh ra lắm đồn đoán. Ví dụ như Tần Chỉ Nghiên căn bản chưa hề mang thai, mà là hối lộ đại phu để dựng chuyện. Việc bại lộ, một năm sau, cả hai giằng co giữa đường phố, đích thân Tạ Thừa đã nói tuột ra.

Quá bẽ bàng, Tần Chỉ Nghiên bị đưa đi một nơi xa xôi. Lần này, người nàng ta lấy không phải phu quân ở kiếp trước nữa. Chậm đi một năm trời, đối phương đã sớm thành gia lập thất. Tần Chỉ Nghiên gả cho kẻ không ra gì, mới một năm đã đâm bị thương bà mẫu.

Trong lúc hoảng loạn, nàng ta bỏ trốn về kinh. Em gái chồng bèn đến kiện tận nha môn. Tần Chỉ Nghiên bị áp giải bắt giữ tại trận. Lần này, phụ thân có bản lĩnh ngút trời cũng chẳng thể nào bảo vệ được nàng ta.

Không lâu sau lá thư của Bình Dương, Tạ Thừa cũng gửi thư đến.

Ban đầu ta không hề hay biết, do vỏ phong bì đã bị thay đổi chữ viết. Bóc ra xem, ta mới nhận ra nét chữ quen thuộc của Tạ Thừa.

Bắc cảnh xảy ra bạo loạn. Trong thư nói, Tạ Thừa đã mặc giáp xuất chinh, dẫn binh tiến về biên giới. Câu cuối cùng hắn để lại là: Hối hận nhiều năm, đã quá muộn màng.

Tin chiến sự nhanh chóng truyền tới Dương Châu. Thẩm Trưng Niên đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn. Trước khi rời khỏi Dương Châu, chàng đã đến tìm ta.

“Chiến sự căng thẳng, nàng đừng chờ ta. Ta nhất định sẽ bình an trở về.”

Ta chưa kịp nói gì, Thẩm Trưng Niên đã ôm chặt ta vào lòng. Chàng luyện võ từ nhỏ, cơ thể luôn săn chắc, vững chãi. Ta nâng tay lên, ôm lấy vòng eo chàng: “Vạn sự cẩn thận.”

Thẩm Trưng Niên nở nụ cười tươi rói, ôm Chu Chu một cái rồi dứt khoát lên ngựa rời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...