“Tiểu Tình.”

Anh bước tới.

“Anh thật sự biết sai rồi.”

“Tôi đã nói rồi.”

“Tôi không muốn nghe.”

“Nhưng anh nhớ em.”

Câu nói ấy khiến tôi khựng lại.

Nhớ em.

Ba chữ đơn giản.

Trước kia đủ khiến tôi vui vẻ cả ngày.

Bây giờ lại chỉ khiến tôi thấy mỉa mai.

“Anh nhớ tôi?”

Tôi bật cười.

“Vậy Hạ Ngưng thì sao?”

Sắc mặt anh lập tức cứng đờ.

Tôi không muốn nghe thêm.

Xoay người rời đi.

Nhưng trước khi đi.

Tôi vẫn nghe thấy giọng anh phía sau.

Rất thấp.

Rất khàn.

“Anh chưa từng yêu cô ấy.”

Tôi không quay đầu.

Bởi vì điều đó đã không còn quan trọng nữa.

Buổi tối.

Hạ Ngưng ngồi trong căn hộ.

Chờ đến hơn mười một giờ.

Cố Tư Niên mới trở về.

Mùi rượu nồng nặc.

Anh đi thẳng vào phòng.

Thậm chí không nhìn cô ta lấy một lần.

“Anh đi gặp Tiểu Tình?”

Hạ Ngưng đột nhiên hỏi.

Cố Tư Niên dừng bước.

Nhưng không trả lời.

Sự im lặng ấy.

Đã cho cô ta đáp án.

“Cố Tư Niên.”

Giọng Hạ Ngưng lạnh dần.

“Anh đã chọn tôi rồi.”

“Anh còn muốn thế nào nữa?”

Cố Tư Niên quay đầu.

Ánh mắt mệt mỏi đến cực điểm.

“Chọn cô?”

Anh bật cười tự giễu.

“Ngay cả bản thân tôi cũng không biết tại sao mọi chuyện lại thành thế này.”

Câu nói ấy.

Giống như một nhát dao đâm thẳng vào lòng Hạ Ngưng.

Cô ta đứng chết lặng.

Nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại.

Lần đầu tiên cảm nhận được sự hoảng loạn.

Bởi vì cô ta chợt nhận ra.

Thứ mình cướp được.

Có lẽ chưa bao giờ thật sự thuộc về mình.

Ba ngày sau.

Tôi vừa kết thúc cuộc họp.

Đang chuẩn bị về nhà.

Thì một bóng người đột nhiên lao tới.

Bốp!

Một cái tát vang dội giáng thẳng lên mặt tôi.

Cả hành lang lập tức im lặng.

Nửa bên mặt đau rát.

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn thấy Hạ Ngưng.

Đôi mắt cô ta đỏ ngầu.

Khuôn mặt xinh đẹp méo mó vì tức giận.

Cô ta siết chặt tay.

Gần như hét lên:

“Vì sao?”

“Vì sao đến bây giờ anh ấy vẫn chỉ nhớ tới cô?”

Tôi đứng yên.

Nhìn người bạn thân từng khiến mình ngưỡng mộ suốt hơn mười năm.

Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ đến vậy.

Mà phía cuối hành lang.

Một bóng người cao lớn đang sải bước chạy tới.

Là Lục Trầm.

8

Là Lục Trầm.

Anh bước rất nhanh.

Chỉ vài giây đã đứng chắn trước mặt tôi.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn Hạ Ngưng.

“Cô đang làm gì?”

Giọng nói không lớn.

Nhưng lại khiến hành lang đang ồn ào lập tức yên tĩnh.

Hạ Ngưng nhìn anh.

Sắc mặt vẫn còn kích động.

“Đây là chuyện riêng của tôi.”

Lục Trầm không đáp.

Chỉ nghiêng đầu nhìn vết đỏ trên mặt tôi.

Ánh mắt lập tức trầm xuống.

“Bảo vệ.”

Anh lạnh nhạt lên tiếng.

Hai nhân viên bảo vệ lập tức chạy tới.

Hạ Ngưng cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Cô ta nhìn những ánh mắt xung quanh.

Nhìn những đồng nghiệp đang chỉ trỏ.

Rồi lại nhìn tôi.

Trong mắt vừa hận vừa không cam lòng.

“Tiểu Tình.”

“Cô đừng tưởng mình vô tội.”

“Tất cả đều là vì cô!”

Nói xong.

Cô ta xoay người bỏ đi.

Giày cao gót gõ mạnh xuống nền gạch.

Âm thanh sắc lạnh.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Bỗng thấy buồn cười.

Rõ ràng người phản bội là cô ta.

Người cướp bạn trai người khác cũng là cô ta.

Vậy mà cuối cùng.

Người đáng hận nhất trong mắt cô ta vẫn là tôi.

Sau khi mọi người giải tán.

Lục Trầm đưa tôi đến phòng y tế.

Y tá giúp tôi chườm đá.

Nửa bên mặt vẫn nóng rát.

Tôi cầm túi đá áp lên má.

Khẽ nói:

“Cảm ơn anh.”

“Ừ.”

Anh ngồi đối diện.

Tiếp tục xem tài liệu.

Giống như chuyện vừa rồi chỉ là một việc nhỏ.

Qua một lúc.

Tôi đột nhiên hỏi:

“Anh không tò mò sao?”

“Chuyện gì?”

“Vì sao cô ấy tát tôi.”

Lục Trầm ngẩng đầu.

Nhìn tôi vài giây.

Sau đó bình tĩnh đáp:

“Tôi không hứng thú với chuyện riêng của người khác.”

Tôi bật cười.

Đúng là phong cách của anh.

Không nhiều lời.

Không tò mò.

Không đánh giá.

Nhưng chính vì vậy.

Ở bên cạnh anh lại khiến người ta thấy an tâm.

“Cô ấy từng là bạn thân nhất của tôi.”

Tôi khẽ nói.

“Sau đó cướp bạn trai tôi.”

“Bây giờ hai người họ ở bên nhau.”

“Nhưng hình như sống không hạnh phúc.”

Lục Trầm im lặng nghe.

Một lúc sau mới hỏi:

“Vậy cô có vui không?”

Tôi ngẩn người.

“Gì cơ?”

“Nếu họ không hạnh phúc.”

“Cô có vui không?”

Tôi mở miệng.

Nhưng lại không trả lời được.

Có vui không?

Trước đây có lẽ sẽ có.

Nhưng bây giờ.

Tôi phát hiện mình chẳng còn quan tâm nữa.

Lục Trầm khép tài liệu lại.

“Tiểu Tình.”

“Muốn thật sự bước ra khỏi một đoạn tình cảm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...