“Không phải nhìn người khác sống tệ đi.”

“Mà là bản thân sống tốt lên.”

Tôi nhìn anh.

Trong lòng bỗng chấn động.

Đúng vậy.

Tôi đã thay đổi rất nhiều.

Nhưng sâu trong lòng.

Tôi vẫn luôn dõi theo họ.

Vẫn muốn biết họ có hối hận không.

Vẫn muốn biết họ có đau khổ không.

Nhưng như vậy.

Khác gì vẫn đang bị quá khứ trói buộc?

Ba ngày sau.

Một người bạn cũ chủ động liên lạc với tôi.

Tên cô ấy là Trình Vi.

Là bạn học đại học của tôi và Hạ Ngưng.

Chúng tôi hẹn gặp ở một quán cà phê.

Sau khi ngồi xuống.

Trình Vi nhìn tôi rất lâu.

Mới thở dài.

“Tớ cứ tưởng cậu sẽ không đến.”

“Tại sao?”

“Vì chuyện Hạ Ngưng.”

Tôi cười nhạt.

“Đã qua rồi.”

Trình Vi im lặng vài giây.

Sau đó đẩy một chiếc USB qua bàn.

“Tớ nghĩ cậu nên nghe thứ này.”

Tôi nhíu mày.

“Là gì?”

“Ghi âm.”

Tim tôi khẽ siết lại.

“Của ai?”

“Hạ Ngưng.”

Buổi tối.

Tôi ngồi một mình trong căn hộ.

Chiếc USB cắm trên laptop.

Con trỏ chuột dừng lại trên file ghi âm.

Rất lâu.

Tôi mới nhấn phát.

Giọng nói của Hạ Ngưng nhanh chóng vang lên.

Rất quen thuộc.

Cũng rất xa lạ.

“Cậu biết không?”

“Tiểu Tình thật sự rất ngốc.”

Tiếng cười khẽ vang lên.

Lòng bàn tay tôi dần lạnh đi.

Trong đoạn ghi âm.

Một người khác hỏi:

“Cậu không thấy có lỗi à?”

“Có gì phải có lỗi?”

Giọng Hạ Ngưng rất bình thản.

“Người thích Cố Tư Niên trước là tôi.”

“Chỉ là tôi không nói ra thôi.”

Ầm.

Tôi chết lặng.

Dù đã đoán được phần nào.

Nhưng khi chính tai nghe thấy.

Tim vẫn đau nhói.

“Vậy tại sao lúc trước cậu không theo đuổi anh ấy?”

Người kia hỏi.

Hạ Ngưng cười.

“Lúc đó tôi còn chưa chắc chắn.”

“Đến khi muốn tranh thì đã muộn rồi.”

“Nhưng tôi không cam lòng.”

“Tôi thua ai cũng được.”

“Riêng Tiểu Tình thì không.”

Tôi siết chặt tay.

Móng tay gần như cắm vào da thịt.

Giọng nói tiếp tục vang lên.

“Cậu biết không?”

“Lần đầu tiên Tiểu Tình nói thích Cố Tư Niên.”

“Tôi đã nghĩ.”

“Dựa vào đâu chứ?”

“Dựa vào đâu người như cô ấy lại được anh ấy yêu?”

“Dựa vào đâu?”

Tôi nhắm mắt lại.

Trước mắt hiện lên vô số hình ảnh cũ.

Những năm tháng học sinh.

Những lần tôi kể với Hạ Ngưng về Cố Tư Niên.

Những lần cô ấy mỉm cười lắng nghe.

Hóa ra.

Mỗi lần ấy.

Trong lòng cô ấy đều đang đố kỵ.

Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục.

Người kia hỏi:

“Vậy chuyện giữa cậu và Cố Tư Niên là ngoài ý muốn?”

Hạ Ngưng bật cười.

“Làm gì có ngoài ý muốn.”

“Tôi đợi quá lâu rồi.”

“Tôi biết rõ mỗi lần hai người cãi nhau.”

“Tôi biết rõ mỗi lần Tiểu Tình cảm thấy bất an.”

“Tôi biết rõ mọi thứ.”

“Bởi vì người kể cho tôi biết.”

“Chính là cô ấy.”

Tôi cứng người.

Giọng nói trong ghi âm lại vang lên.

“Cậu ấy tin tôi tuyệt đối.”

“Cho nên tôi biết lúc nào nên xuất hiện.”

“Biết lúc nào nên an ủi Cố Tư Niên.”

“Biết lúc nào nên khiến anh ấy quen với sự tồn tại của tôi.”

Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Đến tận lúc này.

Tôi mới hiểu.

Đây không phải phản bội nhất thời.

Không phải say rượu.

Không phải bộc phát cảm xúc.

Mà là một kế hoạch kéo dài nhiều năm.

Một cái bẫy được dệt từng chút một.

Từ lúc tôi còn gọi cô ấy là bạn thân.

Gần cuối đoạn ghi âm.

Giọng Hạ Ngưng bỗng trở nên rất nhỏ.

Nhưng từng chữ lại rõ ràng đến đáng sợ.

“Thật ra tôi biết.”

“Dù có cướp được Cố Tư Niên.”

“Anh ấy cũng chưa chắc yêu tôi.”

“Nhưng không sao.”

“Tôi chỉ muốn chứng minh một chuyện.”

“Thứ của Tiểu Tình.”

“Tôi cũng có thể cướp được.”

Tách.

Tôi tắt ghi âm.

Cả căn phòng chìm vào im lặng.

Ngoài cửa sổ.

Thành phố vẫn sáng đèn.

Nhưng trong lòng tôi.

Có thứ gì đó cuối cùng cũng hoàn toàn vỡ vụn.

Không phải tình yêu.

Mà là mười năm tình bạn.

Tôi ngồi rất lâu.

Cho đến khi điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Trình Vi.

【Tiểu Tình.】

【Tớ còn có thứ khác muốn đưa cho cậu.】

【Là một đoạn ghi âm khác.】

【Trong đó Hạ Ngưng thừa nhận tất cả những chuyện năm xưa.】

【Bao gồm cả việc cô ta từng cố tình phá hoại chuyện giữa cậu và Cố Tư Niên ngay từ đầu.】

9

Tôi ngồi trước màn hình máy tính suốt một đêm.

Bên cạnh là ly cà phê đã nguội từ lâu.

Con trỏ chuột dừng lại trên file ghi âm thứ hai.

Nhưng rất lâu tôi vẫn không nhấn mở.

Không phải vì sợ.

Mà vì đến tận lúc này.

Tôi vẫn không muốn tin.

Không muốn tin rằng người bạn thân mình từng xem là gia đình lại có thể tính toán đến mức ấy.

Cuối cùng.

Tôi vẫn đeo tai nghe lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...