Nhấn phát.

Giọng Hạ Ngưng vang lên.

Nhẹ nhàng.

Bình thản.

Giống như đang kể một câu chuyện chẳng liên quan tới mình.

“Cậu biết không?”

“Từ hồi đại học tớ đã thích Cố Tư Niên rồi.”

“Nhưng lúc đó anh ấy chỉ nhìn Tiểu Tình.”

“Trong mắt anh ấy chỉ có cô ấy.”

Người bên cạnh cười hỏi:

“Vậy nên cậu mới tìm cách phá?”

“Đương nhiên.”

Hạ Ngưng cũng cười.

“Tớ đâu phải thánh nữ.”

“Tớ thích người ta thì phải tranh chứ.”

“Tớ từng xóa tin nhắn của Tiểu Tình gửi cho anh ấy.”

“Từng cố tình nói với anh ấy rằng Tiểu Tình không nghiêm túc.”

“Từng khiến họ hiểu lầm nhau.”

“Còn nhớ lần đầu Tiểu Tình định tỏ tình không?”

“Tớ cố ý tiết lộ cho người khác biết.”

“Nếu không thì hai người họ đã ở bên nhau sớm hơn rồi.”

Tôi cảm thấy máu trong người dần lạnh đi.

Thì ra những tiếc nuối của tuổi trẻ.

Những lần bỏ lỡ.

Những hiểu lầm.

Đều không phải ngẫu nhiên.

Mà là cố ý.

Tôi tháo tai nghe xuống.

Nhắm mắt lại.

Nước mắt không biết từ lúc nào đã chảy đầy mặt.

Không phải vì Cố Tư Niên.

Mà vì chính bản thân tôi.

Tôi đau lòng cho cô gái ngốc nghếch năm ấy.

Cô gái đã tin tưởng một người suốt mười năm.

Sáng hôm sau.

Tôi gửi toàn bộ file ghi âm cho Cố Tư Niên.

Không nhắn gì thêm.

Chỉ một file duy nhất.

Mười phút sau.

Điện thoại đổ chuông.

Là anh.

Tôi không nghe.

Anh gọi tiếp.

Lại gọi tiếp.

Đến cuộc thứ tám.

Tôi mới bắt máy.

Đầu dây bên kia không có tiếng nói.

Chỉ có tiếng thở dốc.

Rất lâu sau.

Cố Tư Niên mới khàn giọng hỏi:

“Những thứ này… là thật sao?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời hôm nay rất đẹp.

“Anh nghĩ sao?”

“Không thể nào.”

Giọng anh run rẩy.

“Không thể nào.”

“Tôi biết.”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Bởi vì tôi cũng từng nghĩ như vậy.”

Cả hai cùng im lặng.

Một lúc sau.

Tôi nghe thấy tiếng đồ vật rơi mạnh xuống đất.

Sau đó là tiếng cười tự giễu của anh.

“Thì ra là vậy.”

“Thì ra là vậy…”

“Tôi đúng là đồ khốn.”

Lần đầu tiên.

Tôi nghe thấy sự tuyệt vọng trong giọng nói của Cố Tư Niên.

Không phải vì mất tôi.

Mà là vì anh phát hiện.

Thứ mình đánh đổi tất cả để có được.

Lại chỉ là một lời nói dối khổng lồ.

Ba ngày sau.

Mọi chuyện hoàn toàn bùng nổ.

Không biết bằng cách nào.

Đoạn ghi âm bị lan truyền trong nhóm bạn cũ.

Sau đó lan tới công ty của Hạ Ngưng.

Rồi tới những người quen biết cô ta.

Tất cả đều biết.

Hạ Ngưng không phải người chiến thắng trong tình yêu.

Mà là người âm thầm phá hoại tình cảm của bạn thân suốt nhiều năm.

Một đêm.

Hình tượng hoàn mỹ của cô ta sụp đổ hoàn toàn.

Người từng khen ngợi cô ta.

Bắt đầu chỉ trích.

Người từng ngưỡng mộ cô ta.

Bắt đầu xa lánh.

Ngay cả những đồng nghiệp thân thiết nhất.

Cũng dần giữ khoảng cách.

Tôi nghe nói.

Hạ Ngưng đã đến tìm Cố Tư Niên.

Ngày hôm đó.

Hai người cãi nhau rất lớn.

Lớn đến mức hàng xóm cũng nghe thấy.

“Anh nhìn tôi như vậy làm gì?”

Hạ Ngưng đỏ mắt hét lên.

“Tôi thích anh thì có gì sai?”

“Vì thích nên mới tranh.”

“Vì thích nên mới không cam lòng.”

“Anh có tư cách trách tôi sao?”

“Người phản bội Tiểu Tình là anh!”

Cố Tư Niên đứng trước mặt cô ta.

Sắc mặt tái nhợt.

Lần đầu tiên.

Anh cảm thấy người phụ nữ trước mặt xa lạ đến vậy.

“Vậy nên.”

“Ngay từ đầu em đã tính toán tất cả?”

“Em nhìn tôi giống một thằng ngốc xoay quanh em suốt một năm sao?”

Hạ Ngưng bật cười.

Nụ cười đầy nước mắt.

“Đúng.”

“Anh chính là đồ ngốc.”

“Nhưng anh vẫn yêu tôi đấy thôi.”

Câu nói ấy khiến căn phòng lập tức rơi vào im lặng.

Rất lâu sau.

Cố Tư Niên mới khàn giọng đáp:

“Không.”

“Tôi chưa từng yêu em.”

Một câu nói.

Giống như lưỡi dao đâm thẳng vào tim Hạ Ngưng.

Khi nghe những chuyện ấy.

Tôi không có cảm giác vui sướng như mình tưởng.

Tôi chỉ thấy mệt.

Rất mệt.

Giống như cuối cùng cũng xem xong một bộ phim kéo dài quá lâu.

Và giờ chỉ muốn rời khỏi rạp.

Buổi tối.

Tôi tăng ca ở công ty.

Đến khi bước ra khỏi tòa nhà.

Một chiếc ô bất ngờ xuất hiện trên đầu.

Tôi ngẩng lên.

Là Lục Trầm.

“Trời mưa.”

Anh nói.

“Biết.”

“Biết mà không mang ô?”

Tôi bật cười.

“Quên.”

Lục Trầm nhìn tôi.

Một lúc sau mới hỏi:

“Tâm trạng tốt hơn chưa?”

“Chắc là rồi.”

“Chắc là?”

“Tôi cũng không biết.”

Tôi nhìn màn mưa phía trước.

Khẽ nói:

“Chỉ là bỗng nhiên cảm thấy rất nhẹ.”

“Giống như có thứ gì đó đè lên người mình rất nhiều năm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...