Bị đánh đập là chuyện thường ngày.
“Mỗi lần uống say bà ta đều đánh cháu.”
“Vừa đánh vừa mắng cháu là đồ lỗ vốn.”
“Có một lần bà ta uống rất nhiều.”
“Đột nhiên ôm cháu khóc.”
“Nói rằng: ‘Vốn dĩ con có số hưởng phú quý, là mẹ hại con.'”
“Cháu truy hỏi bà ta có ý gì.”
“Rồi bà ta kể hết mọi chuyện.”
“Nói rằng vốn dĩ cháu là con gái út của nhà họ Cố.”
“Là bà ta đã tráo cháu ra ngoài.”
Nói đến đây, nước mắt Trần Tiểu Ngư rơi xuống.
“Cháu không tin, cháu cảm thấy bà ta đang lừa cháu.”
“Sau đó nhân lúc bà ta ra ngoài, cháu tìm thấy lá thư đó dưới đáy tủ.”
“Ngày tháng, tên tuổi, địa chỉ trong thư đều khớp cả.”
Mẹ đã che miệng lại, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Sắc mặt ba căng cứng, không nói một lời.
Tôi ngồi bên cạnh lặng lẽ nghe.
Đồng thời dùng khóe mắt quan sát Cố Uyển Thanh.
Sắc mặt con bé từ trắng chuyển sang xanh.
Từ xanh chuyển sang đỏ.
Cuối cùng dừng lại ở một vẻ xám xịt khó tả.
Nó đã biết rồi.
Hoặc phải nói là, từ lâu nó đã mơ hồ nhận ra điều gì đó.
Chỉ là không dám xác nhận.
Mà bây giờ.
Sự thật đã được đặt ngay trước mắt.
Phòng khách chìm trong im lặng rất lâu.
Cuối cùng vẫn là ba lên tiếng trước.
“Chuyện này nhất định phải xác minh.”
Giọng ông rất thấp.
“Làm giám định ADN.”
“Mọi chuyện sẽ lấy kết quả làm chuẩn.”
Ông nhìn về phía Trần Tiểu Ngư.
“Trước khi có kết quả, cháu tạm thời ở lại đây.”
Sau đó lại nhìn sang Cố Uyển Thanh.
“Con cũng vậy.”
“Đừng suy nghĩ lung tung.”
Cố Uyển Thanh không nói gì.
Đứng dậy rồi đi thẳng lên lầu.
Đi được hai bước.
Nó đột nhiên quay đầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy có sợ hãi.
Có phẫn nộ.
Có tủi thân.
Còn có một thứ mà tôi vô cùng quen thuộc.
Cầu cứu.
Nó đang cầu cứu tôi.
Tôi khẽ gật đầu với nó.
Lúc ấy nó mới xoay người đi lên lầu.
Sau khi mọi người đều giải tán.
Tôi một mình ngồi trong phòng khách.
Trên bàn trà vẫn còn cốc nước Trần Tiểu Ngư chưa uống hết.
Chuyện này đến sớm hơn tôi dự tính ít nhất ba năm.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có chuẩn bị.
Kết quả giám định ADN.
Không có bất kỳ bất ngờ nào.
Cố Uyển Thanh không phải huyết mạch của nhà họ Cố.
Trần Tiểu Ngư.
Mới là cô con gái thứ hai ruột thịt của nhà họ Cố.
Ngày kết luận đó được công bố.
Mẹ khóc suốt một ngày trong phòng.
Ba nhốt mình trong thư phòng.
Hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.
Ông nội chống gậy vội vã chạy tới.
Tức giận đến mức ném vỡ tách trà xuống sàn.
“Đồ khốn kiếp!”
“Một bảo mẫu mà cũng dám giở thủ đoạn như vậy với nhà họ Cố chúng ta!”
“Lập tức báo cảnh sát!”
“Bắt Chu Tú Liên về đây cho ta!”
Quản gia cẩn thận nói:
“Thưa lão gia tử, đã điều tra rồi.”
“Chu Tú Liên và Trần Đại Hải đã bỏ trốn từ một tháng trước.”
“Điện thoại tắt máy, nhà cửa trống không.”
Tay ông nội run lên.
Suýt nữa không đứng vững.
Tôi đỡ lấy ông.
“Ông nội, ông đừng kích động.”
“Ngồi xuống rồi từ từ nói.”
Ông nội nhìn tôi.
Đột nhiên đỏ hoe mắt.
“Niệm An.”
“May mà còn có con.”
“May mà năm đó bảo mẫu kia không mang con đi luôn.”
Tôi ngoan ngoãn rót cho ông một tách trà nóng.
Đúng vậy.
May mà không mang tôi đi.
Sau khi kết quả giám định được công bố.
Nhà họ Cố rơi vào một tình thế vô cùng khó xử.
Cố Uyển Thanh.
Đứa con gái nuôi suốt mười lăm năm.
Lại không phải con ruột.
Trần Tiểu Ngư.
Con gái ruột.
Lại phải chịu khổ bên ngoài suốt mười lăm năm.
Phải làm sao đây?
Phản ứng đầu tiên của ba mẹ là nhận lại Trần Tiểu Ngư.
“Con là máu mủ ruột thịt của chúng ta.”
“Dù thế nào cũng phải bù đắp cho con.”
Mẹ ôm Trần Tiểu Ngư khóc thành một đoàn.
“Tiểu Ngư.”
“Mẹ xin lỗi con.”
“Để con phải chịu khổ rồi.”
Trần Tiểu Ngư được mẹ ôm trong lòng.
Khóc đến toàn thân run rẩy.
“Mẹ…”
“Mẹ…”
Tiếng gọi ấy như xé nát tim gan.
Tôi đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng đó.
Trên mặt hiện lên vẻ chua xót vừa đủ.
Nhưng trong lòng lại rất rõ ràng.
Cảm động thì cảm động.
Chiến trường thật sự bây giờ mới bắt đầu.
Bởi vì vấn đề kế tiếp chính là.
Cố Uyển Thanh phải làm sao?
Ba mẹ không thể đuổi thẳng một đứa trẻ đã nuôi dưỡng mười lăm năm ra khỏi nhà.
Chaporia
Bình Luận (0)