Nhưng đồng thời.
Sự xuất hiện của Trần Tiểu Ngư chắc chắn sẽ cướp đi những nguồn lực vốn thuộc về Cố Uyển Thanh.
Hai người “em gái”.
Sống dưới cùng một mái nhà.
Một người là huyết thống ruột thịt nhưng xa lạ.
Một người là hàng giả nhưng thân thiết.
Vở kịch này.
Thú vị rồi đây.
Cố Uyển Thanh được sắp xếp tiếp tục ở lại nhà họ Cố.
“Con lớn lên ở gia đình này.”
“Nơi đây cũng là nhà của con.”
Ba nói với nó.
Nhưng trong giọng nói đã không còn sự tự nhiên như trước.
Cố Uyển Thanh cúi đầu.
“Cảm ơn ba…”
“Cảm ơn chú.”
Nó không biết nên gọi thế nào nữa.
Gọi “ba”.
Thì giống như đang mặt dày ở lại.
Gọi “chú”.
Lại quá xa lạ.
Cuối cùng câu nói mắc nghẹn ở giữa.
Khiến tất cả mọi người đều rơi vào cảnh khó xử.
Mẹ cố gượng cười.
“Đừng gọi chú.”
“Cứ gọi ba là được.”
“Nuôi con nhiều năm như vậy.”
“Con vẫn là nửa đứa con gái của chúng ta.”
Khi hai chữ “nửa đứa” thốt ra khỏi miệng mẹ.
Tôi nhìn thấy bờ vai Cố Uyển Thanh khẽ run lên.
Rất nhẹ.
Nhưng tôi đã nhìn thấy.
Từ một cô con gái hoàn chỉnh.
Biến thành nửa đứa con gái.
Chỉ cần một tờ giấy giám định.
Trần Tiểu Ngư chính thức chuyển vào nhà họ Cố.
Mẹ chuẩn bị cho cô ấy một căn phòng mới.
Mua quần áo mới.
Đổi toàn bộ nội thất mới.
Từ đầu tới chân đều chăm chút lại một lượt.
Sau khi được tắm rửa sạch sẽ.
Mặc quần áo đẹp.
Dung mạo của Trần Tiểu Ngư lập tức hiện rõ.
Ngũ quan giống tôi như đúc.
Chỉ là gầy hơn.
Nhỏ hơn.
Trong người còn mang theo một sự bướng bỉnh khó khuất phục.
Cả nhà đều cảm thán.
“Nhị tiểu thư và đại tiểu thư thật giống nhau.”
“Đúng là chị em ruột.”
Mỗi lần nghe thấy một câu như vậy.
Sắc mặt Cố Uyển Thanh lại trắng thêm một phần.
Nó ở nhà họ Cố suốt mười lăm năm.
Chưa từng có ai nói nó giống ba hay giống mẹ.
Mà Trần Tiểu Ngư mới bước vào nhà có ba ngày.
Mọi người đã bắt đầu nói:
“Giống thật.”
Sự nghiền ép của gen.
Tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào.
Mấy ngày đầu.
Trần Tiểu Ngư biểu hiện rất ngoan.
Rụt rè.
Nói chuyện nhỏ nhẹ.
Ngay cả đi đường cũng không dám bước mạnh.
Nhưng tôi chú ý tới một chi tiết.
Ánh mắt cô ấy nhìn Cố Uyển Thanh.
Không phải địch ý.
Cũng không phải thương hại.
Mà là đánh giá.
Giống như đang cân nhắc.
Người đã chiếm vị trí của mình suốt mười lăm năm này.
Rốt cuộc có bao nhiêu giá trị.
Tối ngày thứ tư.
Cả nhà cùng ăn cơm.
Mâu thuẫn bắt đầu nóng lên.
Mẹ gắp cho Trần Tiểu Ngư một miếng sườn.
“Tiểu Ngư ăn nhiều một chút.”
“Con gầy quá.”
Trần Tiểu Ngư nhận lấy.
Nhỏ giọng nói cảm ơn.
Cố Uyển Thanh ngồi đối diện.
Dùng đũa khẽ đảo cơm trong bát.
Không ngẩng đầu lên.
Mẹ lại gắp cho Cố Uyển Thanh một miếng.
“Uyển Thanh, con cũng ăn đi.”
Cố Uyển Thanh nhìn miếng sườn trong bát.
Đột nhiên đặt đũa xuống.
“Con không ăn nổi.”
Nó đứng dậy định rời đi.
Ba nhíu mày.
“Ngồi xuống ăn cơm cho xong.”
Cố Uyển Thanh đứng khựng tại chỗ.
Quay lưng về phía bàn ăn.
Không quay đầu lại.
“Con còn có tư cách gì để ngồi ở đây nữa?”
Giọng nó rất nhẹ.
Nhưng từng chữ đều cứng như đá.
“Nhà mình đã có con gái ruột rồi.”
“Vậy còn giữ con lại làm gì nữa?”
Mẹ lập tức đứng dậy.
“Uyển Thanh, con đừng như vậy…”
“Con thế nào?”
Cố Uyển Thanh đột ngột quay người lại.
Nước mắt đã lăn dài trên mặt.
“Ánh mắt ba mẹ nhìn cô ấy hoàn toàn khác với lúc nhìn con.”
“Mười lăm năm rồi.”
“Ba mẹ chưa từng nhìn con bằng ánh mắt đó.”
“Bởi vì con không phải con ruột của ba mẹ, đúng không?”
“Trong lòng ba mẹ đã sớm biết rồi, chỉ là không nói ra thôi.”
Bàn ăn chìm trong tĩnh lặng.
Trần Tiểu Ngư cúi đầu, từng miếng từng miếng gặm sườn.
Giả vờ như không nghe thấy gì.
Nhưng nơi khóe môi cô ấy có một đường cong rất nhỏ.
Tôi nhìn thấy.
Chi tiết ấy khiến tôi lập tức điều chỉnh lại đánh giá về Trần Tiểu Ngư.
Cô ấy không phải một con thỏ trắng ngoan ngoãn.
Cô ấy đang chờ Cố Uyển Thanh sụp đổ.
Thậm chí còn đang tận hưởng điều đó.
Biểu cảm này.
Tôi quá quen thuộc.
Bởi vì tôi cũng từng có.
Bữa cơm tối hôm ấy kết thúc trong không vui.
Chaporia
Bình Luận (0)