Mẹ đi dỗ dành Cố Uyển Thanh.
Ba ngồi hút thuốc trong phòng khách.
Trần Tiểu Ngư trở về phòng mình.
Tôi đứng ngoài hành lang.
Lắng nghe những âm thanh khác nhau từ hai căn phòng.
Một bên là tiếng khóc bị đè nén của Cố Uyển Thanh.
Một bên là tiếng Trần Tiểu Ngư khe khẽ ngân nga.
Cô ấy đang hát.
Vào đêm mà Cố Uyển Thanh suy sụp nhất.
Cô ấy lại ngồi trong phòng hát khe khẽ.
Tôi đẩy cửa phòng Trần Tiểu Ngư.
Cô ấy đang dựa đầu giường.
Trong tay cầm cuốn tạp chí mới mẹ mua.
Nhìn thấy tôi bước vào cũng không hề bất ngờ.
“Chị.”
Giọng nói của cô ấy sinh động hơn ban ngày vài phần.
Tôi ngồi xuống bên giường.
“Hôm nay lúc ăn cơm, em cố ý.”
Bàn tay đang lật tạp chí của Trần Tiểu Ngư khựng lại một giây.
Sau đó cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
Mỉm cười.
Nụ cười ấy khiến tôi xác nhận một chuyện.
Em gái ruột này của tôi.
Phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng.
“Chị à, em không hiểu chị đang nói gì.”
Giọng cô ấy ngây thơ vô tội.
“Em chỉ đang ăn cơm thôi.”
“Là tự cô ấy không chịu nổi rồi đứng lên.”
Tôi không vạch trần.
Chỉ nói một câu:
“Em mới tới.”
“Từ từ thôi, không cần vội.”
Cô ấy nghiêng đầu.
“Chị đang nhắc nhở em sao?”
“Tôi đang nói cho em biết.”
“Trong ngôi nhà này, quy tắc do tôi quyết định.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng không hề có chỗ cho thương lượng.
Trần Tiểu Ngư nhìn tôi.
Thu lại nụ cười.
Im lặng vài giây.
Cô ấy lại cúi đầu lật tạp chí.
“Em biết rồi, chị.”
Tôi đứng dậy đi tới cửa.
Trước khi rời đi, tôi quay đầu nhìn cô ấy một cái.
Cô ấy không ngẩng đầu.
Nhưng ngón tay đang lật tạp chí đã siết chặt rõ rệt.
Trở về phòng mình.
Tôi ngồi trước bàn học.
Mở ngăn kéo đã khóa.
Bên trong là toàn bộ tài liệu tôi tích lũy suốt những năm qua.
Hồ sơ điều tra về Chu Tú Liên.
Quá trình trưởng thành của Trần Tiểu Ngư.
Phân tích hành vi của Cố Uyển Thanh.
Cùng với đánh giá của tôi về từng nhân vật quan trọng trong nhà họ Cố.
Hiện giờ.
Trên bàn cờ xuất hiện thêm một biến số.
Hơn nữa biến số này còn khó đối phó hơn tôi tưởng.
Trần Tiểu Ngư không đơn giản chỉ là một cô gái đáng thương bị đánh tráo thân phận.
Cô ấy có mục đích.
Có thủ đoạn.
Thậm chí rất có thể còn khó khống chế hơn cả Cố Uyển Thanh.
Nhưng không sao.
Ván cờ này.
Từ khoảnh khắc tôi trọng sinh đã bắt đầu bày bố rồi.
Dù xuất hiện thêm bao nhiêu đối thủ.
Người ngồi ở đầu bên kia bàn cờ đến cuối cùng.
Chỉ có thể là tôi.
Tuần tiếp theo.
Bề ngoài nhà họ Cố vẫn yên bình như thường.
Ba mẹ đối xử với Trần Tiểu Ngư và Cố Uyển Thanh như nhau.
Ít nhất nhìn bề ngoài là vậy.
Nhưng chi tiết thì không biết nói dối.
Số quần áo mẹ mua cho Trần Tiểu Ngư nhiều hơn Cố Uyển Thanh hai bộ.
Ba đích thân đưa Trần Tiểu Ngư đi làm thủ tục chuyển trường.
Tự mình chạy ngược chạy xuôi từ đầu đến cuối.
Lúc trước Cố Uyển Thanh chuyển trường.
Chỉ có tài xế đưa đi.
Những khác biệt ấy.
Cố Uyển Thanh đều nhìn thấy hết.
Nó không còn khóc lóc gây chuyện nữa.
Mà trở nên cực kỳ yên lặng.
Yên lặng đến mức bất thường.
Mỗi sáng đúng giờ xuống ăn sáng.
Gặp ai cũng cười trước.
Chủ động giúp mẹ dọn bát đũa.
Chủ động rót trà cho ba.
Miệng ngọt đến mức như biến thành một người khác.
“Mẹ ơi, món hôm nay ngon quá.”
“Ba vất vả rồi, để con lấy dép cho ba.”
Nó đang dùng sự lấy lòng để giữ lại vị trí của mình.
Chiến lược này không quá thông minh.
Nhưng rất hữu dụng.
Dù sao ba mẹ cũng đã nuôi nó mười lăm năm.
Không thể nói bỏ là bỏ.
Cùng lúc đó.
Trần Tiểu Ngư cũng đang tích cực hòa nhập với gia đình này.
Cách làm của cô ấy cao tay hơn Cố Uyển Thanh rất nhiều.
Không lấy lòng.
Không hạ thấp bản thân.
Mà vừa đủ để thể hiện sự “đáng thương” và “ưu tú” của mình.
Lúc ăn cơm.
Cô ấy không bao giờ chủ động gắp thức ăn.
Đợi mẹ hỏi muốn ăn gì.
Cô ấy sẽ nhỏ giọng đáp:
“Gì cũng được ạ.”
“Trước đây nhiều lúc con còn không có cơm ăn.”
“Bây giờ được ăn cơm trắng thôi con đã rất vui rồi.”
Vừa dứt lời.
Mẹ lập tức bật khóc.
Sau khi hoàn tất thủ tục chuyển trường.
Giáo viên chủ nhiệm gọi điện tới khen ngợi cô ấy.
Chaporia
Bình Luận (0)