20px

Cố Uyển Thanh đứng thứ tám từ dưới lên.

Khoảng cách bị đặt thẳng lên bàn ăn.

Không còn chỗ nào để che giấu.

Ba nhìn hai bảng điểm.

Không nói gì.

Chỉ đặt chúng song song trên bàn.

Im lặng thật lâu.

Mẹ khen Trần Tiểu Ngư vài câu.

Sau đó quay sang Cố Uyển Thanh.

“Uyển Thanh, con cũng phải cố gắng thêm nhé.”

Giọng điệu rất ôn hòa.

Nhưng chữ “cũng” lại vô cùng chói tai.

“Cũng” có nghĩa là.

Người bị đem ra so sánh chính là con.

“Cũng” có nghĩa là.

Người phải đuổi theo chính là con.

Cố Uyển Thanh cười một cái.

“Vâng ạ, mẹ.”

Nụ cười ấy khô khốc.

Như được dán lên bằng giấy.

Sau bữa cơm.

Nó tìm tới tôi.

“Chị à.”

“Dù em cố gắng thế nào cũng không thi hơn cô ấy được.”

“Em không cần phải thi hơn cô ấy.”

Nó ngẩn người.

“Vậy em cần cái gì?”

“Em cần tìm ra điểm yếu của cô ấy ngoài chuyện học tập.”

Cố Uyển Thanh nhìn tôi.

Trong mắt lóe lên điều gì đó.

“Ý chị là…”

“Tôi đang nói.”

“Một cô gái lớn lên ở nông thôn.”

“Đột nhiên chuyển vào biệt thự sang trọng.”

“Mặc đồ hiệu.”

“Được tất cả mọi người nâng niu.”

“Em nghĩ cô ấy thật sự không có chút sơ hở nào sao?”

Biểu cảm của Cố Uyển Thanh dần thay đổi.

Từ tủi thân.

Biến thành trầm tư.

“Chị à.”

“Chị đang giúp em sao?”

“Tôi đang giúp em nhìn rõ tình hình.”

Tôi không nói thêm nữa.

Cho nó một phương hướng là đủ.

Phần còn lại.

Để nó tự làm.

Nếu nó thành công tìm được điểm yếu của Trần Tiểu Ngư.

Tôi sẽ có thêm một quân bài.

Nếu nó thất bại.

Tôi cũng chẳng tổn thất gì.

Dù thế nào.

Người trực tiếp xuống sân chưa bao giờ là tôi.

Hai tuần sau.

Quả nhiên Cố Uyển Thanh ra tay.

Không biết bằng cách nào.

Nó lấy được hồ sơ trường học trước khi chuyển trường của Trần Tiểu Ngư.

Và phát hiện trong đó có một lần bị kỷ luật.

Lý do là:

“Xảy ra xung đột thân thể với bạn học.”

Nói trắng ra.

Chính là đánh nhau.

Cố Uyển Thanh đem chuyện này nói với mẹ.

“Mẹ.”

“Con không có ý nói xấu Tiểu Ngư.”

“Nhưng con nghĩ ba mẹ nên biết.

“Cô ấy từng đánh bạn học ở trường.”

“Cũng không biết là vì nguyên nhân gì.”

“Lỡ như tính tình cô ấy không tốt.”

“Sau này ở nhà cũng động tay động chân thì sao…”

Nó nói rất cẩn thận.

Trong giọng điệu đều được bọc lớp vỏ:

“Con làm vậy là vì gia đình này.”

Quả nhiên mẹ cảnh giác.

Tối hôm đó đã tìm Trần Tiểu Ngư nói chuyện.

“Tiểu Ngư.”

“Mẹ nghe nói trước đây con từng đánh bạn học.”

“Là chuyện thế nào vậy?”

Trần Tiểu Ngư đang làm bài tập.

Nghe thấy câu hỏi ấy.

Cây bút trong tay dừng lại.

Cô ấy ngẩng đầu.

Nhìn mẹ một cái.

Sau đó nhìn sang Cố Uyển Thanh đang đứng phía sau mẹ.

Cô ấy hiểu hết rồi.

“Có người nói con bị bọn buôn người bán đi.”

“Không phải con ruột của Chu Tú Liên.”

“Con giải thích nhưng cậu ta không nghe.”

“Còn cười nhạo con trước mặt cả lớp.”

“Thế là con ra tay.”

Cô ấy nói rất bình tĩnh.

Không tủi thân.

Không vội vàng giải thích.

Giống như đang kể câu chuyện của người khác.

Mẹ nghe xong.

Im lặng rất lâu.

Sau đó chỉ nói một câu:

“Mẹ hiểu rồi.”

“Sau này nếu còn ai bắt nạt con.”

“Cứ nói với ba mẹ.”

“Ba mẹ sẽ đứng ra bảo vệ con.”

Kết quả này hiển nhiên không phải điều Cố Uyển Thanh mong đợi.

Ban đầu nó cho rằng chuyện này sẽ khiến ba mẹ sinh ra khúc mắc với Trần Tiểu Ngư.

Không ngờ lại khiến mẹ càng đau lòng cho cô ấy hơn.

Từ một “thiếu nữ có tiền sử bạo lực và nhiều vấn đề”.

Biến thành một “đứa trẻ đáng thương từ nhỏ đã bị bắt nạt, chỉ có thể tự bảo vệ bản thân”.

Một màn lật ngược hoàn hảo.

Đợt tấn công đầu tiên của Cố Uyển Thanh.

Kết thúc bằng thất bại thảm hại.

Sau sự việc này.

Trần Tiểu Ngư đã làm một chuyện khiến tôi thực sự cảnh giác.

Cô ấy chủ động tới tìm tôi.

“Chị à, em biết là Uyển Thanh đã nói chuyện đó với mẹ.”

Tôi lật sang một trang sách.

“Vậy em muốn thế nào?”

“Em không muốn thế nào cả.”

Cô ấy ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn học của tôi.

Hai tay đặt chồng lên đầu gối.

“Em chỉ muốn nói với chị một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Em sẽ không chủ động nhằm vào Uyển Thanh.”

“Nhưng nếu cô ấy cứ mãi nhằm vào em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...