“Hiểu chuyện lắm.”
Mấy người họ hàng bên cạnh cũng hùa theo.
“Con bé này thật biết quan tâm.”
Bước chân của Cố Uyển Thanh rõ ràng khựng lại.
Tôi kéo nó đi thẳng tới chỗ ngồi.
Ngồi xuống.
Cầm ly nước trái cây chạm nhẹ vào ly của nó.
“Uống một ly đi.”
“Tiệc mừng thọ còn dài lắm.”
Nó hít hít mũi.
Cố gắng nặn ra một nụ cười.
Tôi liếc nhìn Trần Tiểu Ngư đang biểu diễn sự hiếu thảo bên cạnh ông nội.
Cô ấy làm rất tốt.
Mỗi một bước.
Đều vừa vặn đến hoàn hảo.
Gắp thức ăn cho ông nội.
Chủ động rót trà cho các bậc trưởng bối.
Trả lời câu hỏi ngoan ngoãn, khéo léo.
Đặt cạnh cô ấy.
Sự im lặng cùng đôi mắt đỏ hoe của Cố Uyển Thanh lại càng trở nên chói mắt.
Đây chính là chỗ thông minh của Trần Tiểu Ngư.
Cô ấy không cần công kích Cố Uyển Thanh.
Cô ấy chỉ cần làm tốt chính mình.
Sự so sánh tự nhiên sẽ nghiền nát Cố Uyển Thanh.
Nhưng cô ấy quên mất một chuyện.
Người giỏi bày bố nhất trong căn nhà này.
Không phải cô ấy.
Khi tiệc mừng thọ sắp kết thúc.
Ông nội gọi ba đứa cháu gái lên trước kính rượu.
Tôi đứng ở giữa.
Bên trái là Trần Tiểu Ngư.
Bên phải là Cố Uyển Thanh.
Ba người mỗi người cầm một ly rượu đứng trước mặt ông nội.
Ánh mắt của họ hàng như đèn pha chiếu tới.
Tôi hắng giọng.
Là người mở lời trước.
“Ông nội, chúc ông phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.”
Sau đó tôi quay sang Trần Tiểu Ngư.
“Tiểu Ngư, tới em.”
Trần Tiểu Ngư nâng ly.
“Ông nội, tuy cháu mới trở về.”
“Nhưng sau này cháu nhất định sẽ hiếu thuận với ông thật tốt.”
Ông nội cười gật đầu.
Cuối cùng tới lượt Cố Uyển Thanh.
Nó cầm ly rượu.
Ngón tay khẽ run.
Cả hội trường yên lặng.
Tất cả mọi người đều nhìn nó.
Chờ xem nó sẽ xưng hô thế nào.
Chờ xem nó mất mặt ra sao.
Tôi nhìn nó một cái.
Khẽ gật đầu.
Cố Uyển Thanh nghiến răng.
Nâng ly lên.
“Ông nội.”
“Dù cháu có phải cháu ruột hay không.”
“Ông đã yêu thương cháu suốt mười lăm năm.”
“Ân tình này cả đời cháu đều ghi nhớ.”
“Cháu kính ông.”
Cả hội trường yên lặng hai giây.
Sau đó ông nội đặt đũa xuống.
Khẽ thở dài.
“Đứa trẻ ngoan.”
Ông đưa tay xoa đầu Cố Uyển Thanh.
“Nuôi mười lăm năm rồi.”
“Thì vẫn là cháu gái của ông.”
“Điều đó không cần thay đổi.”
Mấy người họ hàng vốn đang chờ xem trò vui.
Biểu cảm lập tức trở nên lúng túng.
Mẹ ở phía sau lén lau khóe mắt.
Đứng phía sau Cố Uyển Thanh.
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Những lời đó.
Là tối hôm trước tôi dạy cho nó.
Từng câu từng chữ.
Bao gồm lúc nào nên dừng lại.
Lúc nào nên nhìn vào mắt ông nội.
Lúc nào nên nâng ly.
Tất cả đều đã được tập dượt.
Cố Uyển Thanh cho rằng mình vừa đánh một trận xoay chuyển tình thế rất đẹp.
Nó không biết.
Nó chỉ đang diễn theo kịch bản mà tôi đã viết sẵn.
Sau tiệc mừng thọ.
Địa vị của Cố Uyển Thanh trong nhà tạm thời được ổn định.
Câu nói:
“Nuôi mười lăm năm rồi thì vẫn là cháu gái của ông.”
Của ông nội trở thành lá bùa hộ mệnh của nó.
Ai còn muốn lấy thân phận ra nói chuyện.
Cũng phải cân nhắc thái độ của lão gia tử.
Nhưng cảm giác tồn tại của Trần Tiểu Ngư cũng đang từng bước tăng lên.
Kết quả thi tháng của cô ấy có rồi.
Đứng thứ ba toàn lớp.
Hơn nữa cô ấy chuyển từ một trường trung học bình thường ở ngoại ô tới.
Xuất phát điểm thấp hơn tất cả mọi người trong lớp.
Nhưng tốc độ tiến bộ lại cực kỳ kinh người.
Trong buổi họp phụ huynh.
Giáo viên chủ nhiệm còn đặc biệt nhắc tới tên cô ấy.
“Bạn học Cố Tiểu Ngư rất chăm chỉ.”
“Nếu giữ được đà này, thi vào trường trọng điểm hoàn toàn không thành vấn đề.”
Sau khi về nhà.
Mẹ kể lại chuyện này với ba.
Niềm tự hào trên mặt gần như không giấu nổi.
“Đứa trẻ này thật biết cố gắng.”
“Nếu từ nhỏ đã ở bên cạnh chúng ta.”
“Không biết còn xuất sắc đến mức nào nữa.”
Câu nói ấy.
Vừa hay bị Cố Uyển Thanh đi ngang qua phòng khách nghe thấy.
Bước chân nó khựng lại nửa giây.
Sau đó tăng tốc đi lên lầu.
Tối hôm đó.
Nó không tới tìm tôi.
Nhưng sáng hôm sau.
Mắt nó sưng húp.
Một tháng sau.
Kết quả thi giữa kỳ được công bố.
Trần Tiểu Ngư đứng nhất lớp.
Chaporia
Bình Luận (0)