“Cả gia đình đều sẽ biết em không phải con ruột.”
“Họ sẽ nhìn em như thế nào đây?”
“Những người thân trước đây vẫn nói em không giống ba mẹ.”
“Lần này chắc chắn sẽ cười ch/e/t em.”
Tinh thần của nó đã ở bên bờ sụp đổ.
Tôi nắm lấy tay nó.
“Em nhất định phải đi.”
“Trốn tránh chỉ khiến người khác nghĩ em chột dạ.”
“Đã đi thì ngẩng cao đầu.”
“Ưỡn thẳng lưng.”
“Để họ biết em không phải loại người dễ bị dọa.”
Nó nhìn tôi.
Giống như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ cứu mạng.
“Chị sẽ đứng về phía em đúng không?”
“Em là đứa em gái do chị nuôi lớn.”
Tôi nói.
“Điều đó sẽ không thay đổi.”
Tiệc mừng thọ được tổ chức tại biệt thự cũ của nhà họ Cố.
Hơn một trăm người thân đều có mặt.
Tôi mặc một chiếc váy dài màu champagne.
Mẹ nói tôi giống như người bước ra từ trong tranh.
Cố Uyển Thanh mặc váy liền màu xanh nhạt.
Trang điểm nhẹ.
Nhưng nhìn thế nào cũng thấy có chút gò bó.
Trần Tiểu Ngư mặc chiếc váy hồng mới mẹ mua.
Sạch sẽ gọn gàng.
Đứng giữa ba mẹ.
Được chính thức giới thiệu với toàn bộ họ hàng.
“Đây là con gái thứ hai của chúng tôi.”
“Trước đây vì một số nguyên nhân nên không ở bên cạnh.”
“Bây giờ đã trở về rồi.”
Cách dùng từ của ba rất khéo léo.
Không nhắc tới chuyện đánh tráo.
Không nhắc tới bảo mẫu.
Chỉ nói là “một số nguyên nhân”.
Nhưng họ hàng đâu phải người ngốc.
Tin tức đã truyền khắp nơi từ lâu rồi.
Ánh mắt mọi người qua lại giữa Trần Tiểu Ngư và Cố Uyển Thanh.
Sau đó không hẹn mà cùng rơi xuống người tôi.
Bởi vì tôi là biến số duy nhất được xác định.
“Niệm An càng lớn càng xinh đẹp.”
“Đứng cạnh Tiểu Ngư là biết ngay chị em ruột.”
Người nói câu đó là thím hai.
Giọng không lớn không nhỏ.
Vừa đủ để cả bàn nghe thấy.
Cố Uyển Thanh ngồi cạnh tôi.
Cơ thể lập tức cứng đờ.
Tôi ngay lập tức tiếp lời:
“Thím hai.”
“Hôm nay váy của Uyển Thanh cũng rất đẹp.”
“Thím nhìn xem, màu này có phải rất hợp với màu da em ấy không?”
Thím hai cười ngượng ngùng.
Không nói thêm nữa.
Nhưng một khi đề tài đã mở ra.
Thì không thể thu lại được.
Chú ba bưng ly rượu đi tới.
Nhìn Trần Tiểu Ngư rồi liên tục cảm thán.
“Anh cả.”
“Con bé này giống anh hồi trẻ như đúc.”
“Đúng là con ruột không thể sai được.”
Nói xong.
Ông ta còn cố ý nhìn Cố Uyển Thanh một lượt.
“Vậy còn đứa này…”
“Sau này định sắp xếp thế nào?”
Sắc mặt mẹ lập tức thay đổi.
Ba cắt ngang câu chuyện.
“Hôm nay là tiệc mừng thọ của ông nội.”
“Không bàn chuyện này.”
Chú ba cười hì hì.
Không truy hỏi thêm.
Nhưng ánh mắt đầy ẩn ý ấy.
Ai cũng hiểu được.
“Sau này định sắp xếp thế nào.”
Sáu chữ đó giống như một lưỡi dao treo trên đầu Cố Uyển Thanh.
Tiệc diễn ra được một nửa.
Cố Uyển Thanh đi vào nhà vệ sinh.
Rất lâu vẫn chưa quay lại.
Tôi đi tìm nó.
Đẩy cửa ra.
Nó đang ngồi xổm trong góc.
Vùi mặt giữa hai đầu gối.
Không khóc thành tiếng.
Nhưng bờ vai run lên từng hồi.
“Ra ngoài.”
Nó không nhúc nhích.
“Cố Uyển Thanh.”
“Ra ngoài.”
Giọng tôi cứng rắn hơn vài phần.
Nó chậm rãi ngẩng đầu lên.
Cả khuôn mặt đều là nước mắt.
“Chị à.”
“Bọn họ đều đang cười nhạo em.”
“Cười nhạo em cái gì?”
“Em làm sai điều gì sao?”
“Em…”
“Em không làm sai gì cả.”
“Nhưng bản thân sự tồn tại của em chính là một trò cười.”
Tôi ngồi xổm xuống.
Nhìn thẳng vào mắt nó.
“Bây giờ em đi ra ngoài.”
“Trở về chỗ ngồi.”
“Ăn cơm của em.”
“Uống nước của em.”
“Mỉm cười với tất cả những người nói chuyện với em.”
“Nếu em ngồi xổm trong nhà vệ sinh suốt một đêm.”
“Ngày mai cả nhà họ Cố sẽ truyền nhau rằng.”
“‘Thiên kim giả khóc tới mức không dám bước ra khỏi nhà vệ sinh trong tiệc mừng thọ của ông nội.'”
“Em tự lựa chọn đi.”
Nó sững người vài giây.
Sau đó đứng dậy.
Dùng nước lạnh rửa mặt.
“Cảm ơn chị.”
Tôi đưa nó quay trở lại đại sảnh tiệc.
Vừa bước vào.
Đã thấy Trần Tiểu Ngư đang đứng cạnh ông nội.
Tươi cười gắp thức ăn cho ông.
“Ông nội.”
“Canh đầu cá đậu phụ này rất ngon.”
“Ông nếm thử đi ạ.”
Ông nội cười đến không khép được miệng.
“Đứa trẻ ngoan.”
Chaporia
Bình Luận (0)