05
Tôi vốn nghĩ mọi chuyện đang dần tốt lên.
Nhưng những dòng bình luận lại mang đến cho tôi một tin mới.
【Ba ngày sau, tổ y tế sẽ bùng phát nhiễm khuẩn kháng thuốc.】
【Nữ chính Khương Ninh sẽ liên tiếp cứu sống bảy người bị thương, chính thức trở thành trợ thủ mà nam chính tin tưởng nhất.】
【Lúc đó nữ phụ vì tự ý ngừng thuốc nên vết thương cũ tái phát, bị nam chính đưa ra khỏi khu y tế.】
Khi nhìn thấy dòng cuối cùng, lòng bàn tay tôi lạnh ngắt.
Tự ý ngừng thuốc.
Quả thật tôi đã ngừng.
Trong số thuốc Phó Hành Chu kê cho tôi có một loại thuốc giảm đau thần kinh khiến người ta buồn ngủ.
Tôi sợ bản thân lúc nào cũng mơ mơ màng màng, càng trở nên vô dụng hơn nên lén bỏ uống hai lần.
Bây giờ cơn đau ở chân lại bắt đầu trở nên sắc nhọn.
Giống như từ sâu bên trong đâm ngược ra ngoài.
Ban đầu tôi định lập tức uống bù.
Nhưng khi cầm lọ thuốc trong tay, tôi lại do dự.
Nếu bây giờ tôi uống, Phó Hành Chu sẽ phát hiện số lượng thuốc không đúng.
Anh sẽ tức giận.
Sẽ nói tôi không nghe lời dặn.
Sẽ nói tôi hồ đồ.
Tôi siết chặt lọ thuốc, rất lâu vẫn không động đậy.
Đêm đó, nhiễm khuẩn kháng thuốc thật sự xuất hiện.
Ban đầu là hai bệnh nhân vừa cắt lọc vết thương sốt cao không hạ.
Sau đó là toàn bộ khu bệnh số ba xuất hiện tình trạng vết thương sưng đỏ, rỉ dịch.
Tổ y tế lập tức phong tỏa khu vực.
Trước khi rời khỏi phòng nghỉ, Phó Hành Chu quay đầu nhìn tôi:
“Ở yên đây, không được vào khu bệnh.”
Tôi gật đầu.
Anh lại nhìn lọ thuốc bên cạnh gối tôi.
“Uống thuốc chưa?”
Tim tôi thắt lại:
“Uống rồi.”
Phó Hành Chu nhìn tôi.
Tôi cố gắng không né tránh ánh mắt anh.
Cuối cùng anh không nói gì, xoay người rời đi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nửa tiếng sau, khu bệnh số ba loạn cả lên.
Có người hô lớn:
“Hồ sơ dị ứng đâu rồi? Giường số bảy không được dùng nhóm penicillin!”
Một y tá khác sốt ruột đến phát khóc:
“Hệ thống ghi chép bị treo rồi, bệnh án giấy bị lẫn trong lúc chuyển viện.”
Tôi ngồi trong phòng nghỉ, tim đập rất nhanh.
Giường số bảy.
Tôi nhớ.
Giường số bảy là mẹ của cậu bé luôn lén cho tôi táo sấy đông khô.
Cô ấy cũng dị ứng với cephalosporin.
Trước đó khi đi kiểm tra phòng bệnh, Phó Hành Chu đã thuận miệng nhắc một câu, tôi nhớ được.
Tôi vịn tường đứng dậy.
Chân đau dữ dội.
Nhưng tôi không chạy vào khu bệnh.
Tôi cầm bộ đàm lên, bấm vào đường dây nội bộ của tổ y tế.
“Giường số bảy khu bệnh số ba dị ứng với cả cephalosporin và penicillin, thuốc thay thế là azithromycin và vancomycin, liều lượng phải tính lại theo cân nặng.”
Bên kia bộ đàm im lặng một giây.
Sau đó vang lên giọng của Khương Ninh:
“Ai nói vậy?”
Tôi đáp:
“Thẩm Lê.”
Khương Ninh lập tức nói:
“Đã nhận.”
Vài phút sau, cô lại kết nối vào:
“Cô còn nhớ giường số mười ba không?”
Tôi nhắm mắt lại, lục tìm trong trí nhớ.
Giường số mười ba là bệnh nhân từ khu mỏ, chức năng thận không tốt.
Tôi nói:
“Cẩn thận với nhóm aminoglycoside, hôm qua bác sĩ Phó đã đánh dấu.”
Giọng Khương Ninh bên kia trở nên nghiêm túc:
“Tiếp tục giữ liên lạc, đừng ngắt.”
Vì thế đêm hôm đó, tôi ngồi trên sàn phòng nghỉ, ôm một chồng hồ sơ ghi chép cũ mà mình có thể tìm được, liên tục báo cho khu bệnh về tiền sử dị ứng, số lô thuốc, thứ tự chuyển viện.
Chân tôi càng lúc càng đau.
Đến cuối cùng đau đến mức chữ cũng nhìn không rõ.
Nhưng tôi biết, ít nhất mình không gây thêm phiền phức.
Tôi cũng có thể giúp được một phần nào đó.
Khi trời sắp sáng, khu bệnh cuối cùng cũng ổn định trở lại.
Khương Ninh đẩy cửa bước vào.
Trên người cô toàn là mùi thuốc sát trùng, sắc mặt rất kém, nhưng vẫn giơ ngón tay cái với tôi.
“Thẩm Lê, đầu óc cô thật sự rất tốt.”
Tôi khẽ cong môi:
“Xương sườn cô vẫn ổn chứ?”
“Cũng tạm.”
Cô ngồi xổm xuống, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của tôi thì biểu cảm lập tức thay đổi.
“Chân cô đau bao lâu rồi?”
Tôi vừa định nói không sao.
Phía sau đã vang lên giọng của Phó Hành Chu.
“Cô ấy bắt đầu đau từ tối qua rồi.”
Toàn thân tôi cứng đờ.
Phó Hành Chu đứng ở cửa, trong tay cầm lọ thuốc của tôi.
Nắp lọ đã mở.
Chắc hẳn anh đã đếm số thuốc bên trong.
Sắc mặt anh lạnh đến đáng sợ.
Khương Ninh lập tức đứng dậy:
“Tôi đi xem khu bệnh.”
Cô chuồn còn nhanh hơn ai hết.
Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.
Phó Hành Chu đi tới trước mặt tôi, ngồi xổm xuống.
Giọng nói rất nhẹ.
“Thẩm Lê, tại sao lại uống thiếu thuốc?”
Tôi siết chặt vạt áo.
“Em sợ buồn ngủ.”
“Tại sao lại sợ buồn ngủ?”
Hốc mắt tôi đỏ lên:
“Em muốn giúp đỡ.”
Phó Hành Chu nhìn tôi.
Những tủi thân mà tôi đã nhịn rất lâu đột nhiên cùng lúc dâng trào.
“Em không muốn mãi là người chỉ biết kêu đau.”
“Em không muốn mỗi khi người khác nhắc đến em, chỉ biết nói vợ anh sức khỏe không tốt.”
“Em cũng không muốn sau này anh cảm thấy chăm sóc em chỉ là trách nhiệm.”
Khi câu cuối cùng được nói ra, ánh mắt của Phó Hành Chu thay đổi.
“Ai nói với em như vậy?”
Tôi không dám lên tiếng.
Anh nắm lấy cổ chân tôi, kiểm tra tình trạng sưng tấy.
Tôi đau đến hít ngược một hơi lạnh.
Bàn tay Phó Hành Chu khựng lại.
Lần nữa mở miệng, giọng nói đã khàn đi vài phần:
“Đau thành thế này mà vẫn liên lạc suốt cả đêm?”
Tôi nhỏ giọng nói:
“Em không vào khu bệnh.”
Anh nhìn tôi:
“Em còn biết nghe lời nhỉ?”
Tôi nghe ra ý mỉa mai trong câu nói đó, càng không dám ngẩng đầu.
Giây tiếp theo, anh bế tôi lên, đặt lên giường.
Động tác mạnh hơn bình thường một chút.
Tôi biết anh đang tức giận.
Cũng không dám làm nũng.
Phó Hành Chu lấy thuốc tiêm ra, cúi đầu pha thuốc.
Tôi nhìn bóng lưng anh, nước mắt rơi xuống.
“Anh có phải rất ghét em không?”
Bàn tay anh khựng lại.
Tôi nói:
“Em không nghe lời dặn của bác sĩ, còn hay khóc.”
Phó Hành Chu xoay người lại.
Anh nhìn chằm chằm tôi, khóe mắt hơi đỏ.
“Thẩm Lê.”
“Dạ?”
“Bây giờ đúng là anh rất bực.”
Tim tôi bỗng trống rỗng.
Nước mắt rơi càng dữ dội hơn.
Phó Hành Chu đi tới, đưa tay lau nước mắt cho tôi.
Nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng.
“Anh bực vì em đau mà không nói.”
“Bực vì em coi lời anh nói thành bằng chứng người khác ghét bỏ em.”
“Bực vì em thà cố gắng chịu đựng suốt một đêm, cũng không chịu gọi anh.”
Tôi ngây người.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
“Nhưng không phải bực vì em cần anh.”
Chaporia
Bình Luận (0)