20px

Không Gian Sâu”, thậm chí có thể đã lần ra những hành động trước đây tôi nhắm vào tập đoàn Lăng thị.

Anh ta muốn trả thù? Muốn uy hiếp?

Hay là… còn mục đích khác?

“Tôi sẽ nói chuyện với anh ta.”

Tôi nghe chính giọng mình, bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“Nhưng phải trong điều kiện hoàn toàn có thể kiểm soát. Tôi cần một kênh liên lạc cách ly

tuyệt đối, chỉ truyền một chiều, bảo đảm anh ta không thể định vị ngược hay cài cắm bất cứ thứ gì.

Nội dung cuộc nói chuyện phải được giám sát và ghi lại toàn bộ.”

Chu Trấn Bang trầm ngâm giây lát, trao đổi ánh mắt với trưởng bộ phận an ninh, rồi gật đầu:

“Được. Chúng tôi sẽ sắp xếp. Nhưng Lục công, hãy nhớ rõ lập trường của cô.”

“Tôi hiểu.”

Tôi nhìn thẳng ông, ánh mắt kiên định.

“Trước hết, tôi là tổng công trình sư của ‘Khiên Không Gian Sâu’, là người phụ trách dự án ở đây. Điều này, vĩnh viễn không thay đổi.”

Cuộc liên lạc được bố trí trong một khoang cách ly đặc biệt.

Bên trong chỉ có thiết bị thu phát âm thanh tối giản.

Mọi tín hiệu đều phải qua nhiều tầng mã hóa và lọc, đồng thời được đội kỹ thuật giám sát, phân tích theo thời gian thực.

Đến giờ hẹn.

Tôi ngồi trong khoang, trước mặt là một chiếc micro.

Ánh đèn dịu nhẹ, nhưng áp lực vô hình đè nặng lên từng nhịp thở.

Kết nối được thiết lập.

Không có hình ảnh. Chỉ có tiếng điện lưu khe khẽ.

Sau đó, giọng nói mà tôi tưởng đã bị thời gian vùi lấp từ lâu vang lên qua loa — trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự mệt mỏi khó che giấu… và cả một thứ gì đó gấp gáp.

“Vãn Hạnh.”

Chỉ hai chữ, lại như một con dao gỉ cứa qua màng nhĩ.

Tôi siết chặt hai tay đặt trên đầu gối, móng tay cắm sâu vào da thịt, dùng cơn đau để giữ cho mình tuyệt đối tỉnh táo.

“Ngài Lăng.” Tôi mở miệng, giọng đều đều, xa cách đến cực hạn.

“Xâm nhập trái phép vào hệ thống liên lạc của căn cứ tuyệt mật cấp quốc gia, anh có biết điều đó đồng nghĩa với cái gì không?”

Bên kia im lặng vài giây.

Rồi vang lên một tiếng thở dài rất khẽ, gần như tự giễu:

“Tôi biết. Nhưng tôi buộc phải gặp em… hoặc nói đúng hơn, phải nghe được giọng em.”

“Vì những phi vụ mờ ám không thể lộ sáng của anh?”

Giọng tôi nhuốm chút mỉa mai lạnh lẽo.

“Hay là vì muốn đòi lại công bằng cho Thẩm Gia Huệ của anh? Bản ghi âm và đống tài liệu kia, anh thấy thế nào?”

CHƯƠNG 6:

CHƯƠNG 1-5:

“Những thứ đó…”

Giọng Lăng Diệp Tiêu bỗng trở nên nặng nề, khàn đặc. “Là thứ tôi đáng phải nhận. Tôi không tìm em vì chuyện đó.”

“Ồ? Vậy vì cái gì?”

Tôi cười nhạt. “Ôn chuyện cũ à? Xin lỗi, giữa tôi và ngài Lăng, không có chuyện cũ để ôn.”

“Vãn Hạnh!”

Giọng anh ta cao lên, đè nén đau đớn.

“Đừng như vậy… Tôi biết tôi sai rồi, sai đến mức không thể tha thứ. Ba năm nay, mỗi ngày tôi đều…”

“Ăn năn hối hận?”

Tôi cắt ngang, chỉ thấy nực cười. “Lăng Diệp Tiêu, sự hối hận của anh đáng giá bao nhiêu?

Có đổi lại được mạng sống của Tiểu Yến không?

Có xóa được lựa chọn năm đó của anh không?

Có bù đắp được chuyện mẹ anh suýt giết tôi không?

Hay có thể khiến những việc bẩn thỉu nhà họ Lăng làm ra trở nên trong sạch?”

Một tràng chất vấn dồn dập khiến đầu dây bên kia rơi vào im lặng rất lâu.

Chỉ còn tiếng hô hấp nặng nề truyền qua loa.

Rất lâu sau, anh ta mới lại lên tiếng, giọng khàn đến đáng sợ:

“Chuyện của Tiểu Yến… sau này tôi đã điều tra rõ.

Là Thẩm Gia Huệ. Cô ta cố ý nới lỏng ốc vít của lan can cũ trên đài ngắm cảnh.

Khi đó… tôi nghĩ chỉ là tai nạn.

Tôi sợ gia tộc biết là cô ta làm, sẽ xử lý cô ta, cho nên…”

“Cho nên anh để tôi gánh tội?”

Giọng tôi cuối cùng cũng run lên, không phải vì đau lòng, mà vì cơn giận và sự hoang đường đến tột cùng.

“Để mẹ anh và cả đám người nhà anh hành hạ tôi như kẻ sát hại chính con ruột của mình?”

“Lăng Diệp Tiêu, cái gọi là tiếc nhân tài, cái gọi là bảo vệ của anh — đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...