20px

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Ngày xuất viện.”

“Phương Húc tới đón tôi.”

“Anh ấy nói: ‘Khương Tri Ý, cậu ngốc quá.’”

“Tôi nói: ‘Tớ biết.’”

“Sau đó anh ấy đưa tôi về nhà.”

“Giúp tôi chăm con.”

“Nấu cơm cho tôi.”

“Cùng tôi vượt qua tháng ngày khó khăn nhất.”

“Cho nên…”

Khương Tri Ý nhìn anh.

“Đừng tới trước mặt tôi nói những lời như bắt đầu lại.”

“Anh không có tư cách.”

Nói xong.

Cô xoay người rời đi.

Đẩy chiếc xe nôi.

Lưng thẳng tắp.

Thẩm Nghiễn Thanh đứng nguyên tại chỗ.

Nhìn bóng lưng cô càng lúc càng xa.

Gió thu thổi qua.

Lá ngân hạnh rơi đầy mặt đất.

Anh ngồi rất lâu trên những bậc thềm trước cổng trường mẫu giáo.

Cho tới khi một cô giáo bước ra.

“Thưa anh, anh đang tìm ai vậy?”

“Không tìm ai cả.”

Anh đứng dậy.

Phủi lớp bụi trên quần.

Sau đó lấy điện thoại ra.

Gửi tin nhắn cho Chu Minh.

“Giúp tôi liên hệ cơ sở giám định ADN cha con tốt nhất ở Tây An.”

“Vâng, Tổng giám đốc Thẩm.”

“Nhưng cần mẫu ADN của bọn trẻ.”

“Ngài lấy được chưa?”

“Chưa.”

“Vậy thì…”

“Tôi sẽ nghĩ cách.”

Anh cúp máy.

Nhìn cánh cổng trường mẫu giáo trước mặt.

Con của anh đang ở bên trong.

Anh phải tìm cách lấy được mẫu ADN của chúng.

Không phải để kiện tụng tranh quyền nuôi con.

Mà là để chứng minh một chuyện.

Chúng là con của anh.

Anh phải để các con biết.

Không phải anh không cần chúng.

Mà là anh hoàn toàn không biết tới sự tồn tại của chúng.

Thẩm Nghiễn Thanh ở lại Tây An ba ngày.

Mỗi sáng đều tới quán ăn sáng chờ.

Sau đó âm thầm đi theo Khương Tri Ý đưa con tới trường mẫu giáo.

Buổi tối lại đứng trước cổng trường.

Nhìn Phương Húc tới đón bọn trẻ tan học.

Anh giống như một kẻ rình trộm.

Nấp trong góc tối.

Nhìn ngắm tất cả những gì vốn nên thuộc về mình.

Đến tối ngày thứ ba.

Anh cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Khi Phương Húc đón bọn trẻ ra khỏi trường.

Anh bước tới chặn đường.

“Phương Húc, tôi muốn nói chuyện với anh.”

Phương Húc nhìn anh.

Nhanh chóng nhận ra thân phận của anh.

“Anh là chồng cũ của Khương Tri Ý?”

“Đúng.”

Hai đứa trẻ ngồi trong xe nôi.

Hiếu kỳ nhìn anh.

“Chú ơi!”

Khương Dữ là người nhận ra anh trước.

“Chú lại tới rồi!”

Thẩm Nghiễn Thanh cười cười.

“Ừ, chú lại tới.”

Phương Húc nhìn Khương Tri Ý.

“Em đưa bọn trẻ về trước đi.

Khương Tri Ý liếc nhìn Thẩm Nghiễn Thanh một cái.

Sau đó đẩy xe rời đi.

Phương Húc dựa vào tường.

Hai tay đút trong túi áo blouse trắng.

“Nói đi.”

“Anh đối với Tri Ý… là nghiêm túc chứ?”

“Đương nhiên.”

“Anh muốn cưới cô ấy?”

“Là cô ấy không muốn gả.”

Phương Húc đáp.

“Cô ấy nói đã từng bị hôn nhân làm tổn thương một lần.”

“Không muốn thử thêm lần nữa.”

Thẩm Nghiễn Thanh im lặng.

“Tôi biết anh đang nghĩ gì.”

Phương Húc nói.

“Anh cho rằng tôi cướp vợ và con của anh.”

“Nhưng sự thật là.”

“Lúc anh đánh mất cô ấy, cô ấy còn chưa gặp lại tôi.”

“Là chính anh đẩy cô ấy ra xa.”

“Không phải tôi cướp.”

“Tôi biết.”

“Vậy anh tìm tôi làm gì?”

“Tôi muốn bù đắp cho họ.”

“Bù đắp thế nào?”

“Cho tiền sao?”

“Cô ấy không cần.”

“Hiện giờ một bức tranh của cô ấy có thể bán được mấy trăm nghìn tệ.”

“Còn nhiều hơn rất nhiều so với bốn triệu anh từng đưa.”

Thẩm Nghiễn Thanh sững người.

“Tranh của cô ấy… bán được nhiều tiền như vậy sao?”

“Anh không biết sao?”

Phương Húc bật cười.

“Quả nhiên anh chẳng biết gì cả.”

“Ba năm qua cô ấy đã vẽ hơn bốn mươi bức tranh.”

“Tổ chức hai cuộc triển lãm cá nhân.”

“Giành được ba giải thưởng.”

“Tác phẩm của cô ấy còn được nhiều bảo tàng mỹ thuật sưu tầm.”

“Anh thật sự cho rằng cô ấy vẫn là người nội trợ chỉ biết dựa vào anh nuôi sao?”

Thẩm Nghiễn Thanh không nói nên lời.

“Anh Thẩm.”

Phương Húc tháo kính xuống lau nhẹ.

“Anh đã đánh mất một người phụ nữ rất tốt.”

“Nhưng bây giờ mới quay lại.”

“Muộn rồi.”

“Tôi không thấy muộn.”

“Vậy anh nghĩ mình có thể cho cô ấy điều gì?”

“Tôi có thể cho cô ấy…”

“Anh chẳng cho được gì cả.”

Phương Húc cắt ngang lời anh.

“Bởi vì cô ấy không cần anh.”

“Bọn trẻ cũng không cần anh.”

“Chúng có tôi.”

“Có mẹ.”

“Có hội họa.”

“Có bạn bè ở trường mẫu giáo.”

“Chúng không thiếu một người bố.”

“Nhưng anh không phải bố ruột của chúng…”

“Bố ruột thì quan trọng lắm sao?”

Phương Húc nhìn thẳng vào anh.

“Anh là bố ruột.”

“Nhưng anh đã nuôi chúng được một ngày nào chưa?”

“Tôi không phải bố ruột.”

“Nhưng tôi đã cùng Tiểu Dữ xây hơn ba trăm tòa lâu đài xếp hình.”

“Tôi đã tết tóc cho Tiểu Niệm hơn một trăm lần.”

“Anh nghĩ trong lòng bọn trẻ.”

“Ai mới là bố?”

Thẩm Nghiễn Thanh nghẹn lại.

Không trả lời được.

“Tôi sẽ không ngăn cản anh gặp các con.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...