Phương Húc nói.
“Nhưng anh cũng đừng nghĩ tới chuyện phá vỡ cuộc sống hiện tại của chúng tôi.”
“Tri Ý rất vất vả mới bước ra khỏi bóng tối.”
“Tôi không muốn anh kéo cô ấy trở lại nữa.”
Nói xong.
Phương Húc xoay người rời đi.
Thẩm Nghiễn Thanh đứng dưới ánh đèn đường.
Nhìn theo bóng lưng anh.
Tà áo blouse trắng khẽ lay động trong gió.
Bước chân vẫn vững vàng.
Đột nhiên anh nhớ tới một câu nói.
Sự đồng hành là lời tỏ tình dài lâu nhất.
Trước đây anh không tin.
Bây giờ anh tin rồi.
Nhưng đã quá muộn.
Chương 5
Sau khi trở về thành phố.
Thẩm Nghiễn Thanh thay đổi hoàn toàn.
Trước đây mỗi ngày anh làm việc mười hai tiếng.
Bây giờ chỉ còn tám tiếng.
Trước đây anh chưa từng xin nghỉ.
Bây giờ chiều thứ Sáu nào cũng rời công ty sớm.
Đi đâu?
Tây An.
Anh mua vé tháng.
Tối thứ Sáu đi.
Tối Chủ nhật về.
Không làm phiền Khương Tri Ý.
Chỉ đứng từ xa nhìn họ.
Buổi sáng ngồi trong quán ăn sáng.
Nhìn gia đình bốn người cùng ăn cơm.
Buổi chiều ngồi ở quán cà phê đối diện trường mẫu giáo.
Nhìn Phương Húc tới đón bọn trẻ.
Buổi tối ngồi trên ghế dài trong khu chung cư.
Nhìn ánh đèn căn hộ tầng mười tám sáng lên.
Anh biết mình giống một kẻ biến thái.
Nhưng anh không kiểm soát được.
Đó là con của anh.
Mỗi lần nhìn thấy đều là thêm một lần quý giá.
Đến tuần thứ ba.
Khương Niệm nhận ra anh trước cổng trường mẫu giáo.
“Chú ơi!”
“Chú lại tới rồi!”
Con bé chạy ào tới.
Nắm lấy tay anh.
Thẩm Nghiễn Thanh ngồi xổm xuống.
“Sao con lại nhận ra chú?”
“Cái mũi của chú.”
Khương Niệm đưa tay sờ mũi anh.
“Giống con.”
Anh bật cười.
Hốc mắt hơi nóng lên.
“Tiểu Niệm đang nói chuyện với ai vậy?”
Phương Húc bước tới.
Nhìn thấy Thẩm Nghiễn Thanh.
Sắc mặt không mấy dễ chịu.
“Chú Phương Húc.”
“Là chú mũi giống con đó.”
Phương Húc liếc nhìn Thẩm Nghiễn Thanh.
Sau đó nói với Khương Niệm:
“Đi thôi.”
“Về nhà.”
“Hôm nay mẹ làm sườn mà con thích ăn đấy.”
“Chú có muốn tới ăn cùng không?”
Khương Niệm kéo tay Thẩm Nghiễn Thanh.
Không chịu buông.
“Không cần đâu.”
“Chú còn có việc.”
“Không được!”
Khương Niệm chu môi.
“Con muốn chú đi cùng cơ.”
Phương Húc bất đắc dĩ thở dài.
“Anh Thẩm.”
“Hay là… cùng đi nhé?”
Thẩm Nghiễn Thanh nhìn Phương Húc.
Lại nhìn Khương Niệm.
Cuối cùng gật đầu.
“Được.
”
Anh đi theo họ về nhà.
Lúc Khương Tri Ý mở cửa.
Nhìn thấy anh.
Sắc mặt lập tức lạnh xuống.
“Anh ta tới đây làm gì?”
“Tiểu Niệm nhất quyết muốn mời.”
Phương Húc đáp.
Khương Tri Ý không nói gì.
Chỉ xoay người đi vào bếp.
Thẩm Nghiễn Thanh đứng ở huyền quan.
Âm thầm quan sát căn hộ.
Ba phòng ngủ.
Một phòng khách.
Trang trí đơn giản.
Nhưng rất ấm áp.
Trên tường phòng khách treo rất nhiều tranh của Khương Tri Ý.
Đều là những gam màu ấm.
Khác hẳn phong cách trước kia.
Ngày trước cô thích vẽ những gam lạnh.
Xám xịt.
Xanh lam.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy ngột ngạt.
Còn bây giờ.
Khắp nơi đều là màu cam.
Màu vàng.
Màu hồng.
Rực rỡ như ánh mặt trời.
Trên bàn trà bày đầy những bộ xếp hình và sách tranh thiếu nhi.
Trên kệ tivi đặt hai chiếc cúp.
“Chú ngồi đi.”
Khương Niệm kéo anh ngồi xuống ghế sofa.
“Con cho chú xem tranh con vẽ.”
Con bé chạy đi lấy một xấp giấy vẽ.
Toàn bộ đều là tranh bút sáp màu.
Có mặt trời.
Có hoa.
Có cún con.
Có hai người đang nắm tay nhau.
“Đây là ai?”
Thẩm Nghiễn Thanh chỉ vào nhân vật trong tranh.
“Đây là mẹ.”
“Đây là chú Phương Húc.”
“Đây là anh trai.”
“Còn đây là con.”
“Bốn người?”
“Dạ.”
“Không có bố sao?”
Khương Niệm suy nghĩ một chút.
“Chú Phương Húc chính là bố mà.”
Cổ họng Thẩm Nghiễn Thanh nghẹn lại.
Khương Dữ cũng chạy tới.
Trên tay cầm một chiếc máy bay xếp hình.
“Chú xem này!”
“Con tự làm đó!”
“Giỏi lắm.”
“Là chú Phương Húc dạy con.”
Khương Dữ đầy vẻ tự hào.
“Chú Phương Húc cái gì cũng biết.”
Thẩm Nghiễn Thanh xoa đầu cậu bé.
“Vậy thì chú Phương Húc đúng là rất giỏi.”
Trong bếp vang lên tiếng xào nấu.
Cùng với giọng nói của Khương Tri Ý và Phương Húc.
“Sao anh lại để anh ta tới đây?”
“Tiểu Niệm nhất quyết kéo anh ta tới, anh biết làm sao được?”
“Anh không biết ngăn lại à?”
“Ngăn nổi sao?”
“Tính con gái em thế nào em còn không biết à?”
“Giống hệt em luôn.”
“Anh…”
“Được rồi được rồi.”
“Chỉ thêm một đôi đũa thôi mà.”
Nghe những lời đối thoại ấy.
Trong lòng Thẩm Nghiễn Thanh vô cùng khó chịu.
Giọng điệu của họ.
Hoàn toàn giống một gia đình.
Còn anh.
Chỉ là người ngoài.
Đến bữa cơm.
Khương Niệm nhất quyết ngồi cạnh anh.
Không ngừng gắp thức ăn cho anh.
“Chú ăn thịt đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)