Lục Minh nghe đến sởn da gà.

“Thử trận bằng gia đình người sống?”

Tôi nhìn cậu ta.

“Quyển trước bọn họ còn xây người vào tường. Cậu trông mong đám đó có đạo đức nghề nghiệp à?”

Lục Minh nghẹn lời.

Tạ Hành Chu nói: “Đêm nay chúng tôi sẽ kiểm tra khu Nam An.”

Tôi nói: “Tôi đi cùng.”

Anh ta nhíu mày.

“Nguy hiểm.”

Tôi chỉ vào thẻ trúc.

“Nó đã rơi đến chân tôi. Tôi không đi, nó cũng kéo tôi vào. Hơn nữa, nếu gặp gương âm, các anh chưa chắc nhìn thấy thứ cần nhìn.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi một lúc.

“Đi thì nghe chỉ huy.”

Tôi cười.

“Vậy anh cũng phải nghe tôi khi gặp thứ không phải người.”

Anh ta không phản bác.

Nửa tiếng sau, chúng tôi đến khu tái định cư Nam An.

Khu này nằm ở rìa thành phố, xây từ hơn mười năm trước. Ban ngày có lẽ vẫn có sinh khí, nhưng khi đêm xuống, từng dãy nhà cũ chìm trong bóng tối, đèn đường chập chờn, dây điện đan ngang trên đầu như mạng nhện.

Vừa xuống xe, tôi đã ngửi thấy mùi cơm.

Không phải mùi thơm bình thường.

Mà là mùi cơm nguội trộn với bùn ẩm và tro giấy.

Tôi nhìn đồng hồ.

Đúng bảy giờ tối.

Từ các căn hộ trong khu Nam An, gần như cùng lúc vang lên tiếng bát đũa va chạm.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Như cả khu đang cùng ăn cơm.

Nhưng trên đường không có ai.

Một bóng người cũng không.

Lục Minh thấp giọng nói: “Sao yên tĩnh vậy?”

Tôi nhìn các khung cửa sổ tối đen hai bên.

“Không yên tĩnh.”

Anh ta ngẩn ra.

Tôi nói: “Có rất nhiều người đang nhìn chúng ta.”

Lục Minh lập tức ngẩng đầu.

Tất cả cửa sổ hai bên đường vốn tối om.

Nhưng khi anh ta nhìn lên, từng ô cửa sổ chậm rãi sáng lên ánh đèn vàng.

Sau mỗi ô cửa, đều có một gia đình đang ngồi quanh bàn ăn.

Không ai nói chuyện.

Không ai động đũa.

Tất cả đều quay đầu nhìn chúng tôi dưới đường.

Trên mỗi bàn ăn, đều có thêm một cái bát trống.

Bình luận trong livestream của tôi, vừa mở để ghi hình hiện trường, lập tức nổ tung.

【Tôi da gà toàn thân.】

【Một khu cùng ăn cơm lúc bảy giờ?】

【Mấy cái bát trống là cho ai?】

【Đừng nói nữa, nhà tôi cũng vừa gọi ăn cơm.】

Tôi nhìn dãy nhà trước mặt.

Ở cuối con đường, một người phụ nữ áo xám đứng dưới đèn đường hỏng.

Bà ta cầm một chiếc gương bầu dục trong tay.

Qua màn mưa bụi mỏng, bà ta nhìn tôi, mỉm cười.

Tôi nghe giọng bà ta vang lên rất khẽ trong đầu.

“Lâm đạo trưởng, hoan nghênh đến xóm âm.”

________________________________________

10. Bảy chiếc gương

Tôi không thích bị người khác chào đón kiểu này.

Đặc biệt là khi người chào đón đứng dưới đèn đường chập chờn, cầm một chiếc gương cũ, phía sau là cả khu nhà đang đồng loạt dọn cơm cho thứ không phải người.

Tạ Hành Chu cũng nhìn thấy người phụ nữ áo xám.

Anh ta lập tức ra hiệu cho đội viên tản ra.

Nhưng người phụ nữ chỉ lùi một bước.

Thân hình bà ta chìm vào bóng tối sau đèn đường, biến mất như chưa từng xuất hiện.

Lục Minh thấp giọng mắng: “Lại chạy?”

Tôi nói: “Không chạy. Bà ta đang ở trong gương.”

Tôi chỉ lên các ô cửa sổ hai bên.

Trong mỗi căn hộ có vấn đề, chiếc gương treo trên tường đều hơi nghiêng về phía đường, mặt kính phản chiếu chúng tôi dưới lầu.

Bảy chiếc gương.

Bảy cánh cửa.

Tôi nói với Tạ Hành Chu: “Không thể đập từng cái. Bảy gương nối nhau, đập sai thứ tự sẽ khiến nhà âm đóng kín. Phải tìm gương chủ.”

Tạ Hành Chu hỏi: “Gương chủ ở đâu?”

Tôi nhìn xuống la bàn nứt trong tay.

Kim la bàn không chỉ một hướng.

Nó quay thành vòng tròn, càng lúc càng nhanh.

Tôi nhíu mày.

“Ở giữa.”

“Giữa khu?”

“Không. Giữa bảy nhà.”

Tôi nhìn bản đồ.

Bảy hộ tạo thành hình con mắt.

Giữa con mắt là một sân chơi cũ.

Nơi đó có một cái giếng đã bị lấp.

Tôi hỏi Lục Minh: “Khu Nam An trước khi xây là gì?”

Lục Minh lập tức lật hồ sơ.

“Một làng cũ. Sau đó giải tỏa làm khu tái định cư. Ở giữa từng có giếng làng, bị lấp khi xây sân chơi.”

Tôi nhìn về phía sân chơi.

Tối đen.

Không có đèn.

Nhưng từ nơi đó, tôi nghe thấy tiếng trẻ con cười.

Không phải một đứa.

Rất nhiều đứa.

Tiếng cười vang lên từng lớp, non nớt, trong trẻo, nhưng giữa khu nhà vắng lặng này lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Tôi nói: “Gương chủ ở giếng.”

Chúng tôi đi về phía sân chơi.

Càng đến gần, mùi cơm âm càng nặng.

Sân chơi cũ bị bỏ hoang. Cầu trượt rỉ sét, xích đu đứt một bên, thú nhún hình ngựa bong sơn, trên mặt đất phủ đầy lá khô. Chính giữa sân có một vòng xi măng lớn, bên trên đặt một tấm sắt tròn.

Đó là miệng giếng bị lấp.

Trên tấm sắt có bảy cái bát.

Mỗi bát đựng một nắm cơm trắng.

Giữa bảy cái bát là một chiếc gương đồng cũ.

Mặt gương úp xuống.

Tôi còn chưa kịp lại gần, điện thoại livestream bỗng vang lên tiếng thông báo liên tục.

Bình luận màu xám xuất hiện.

【Ăn cơm đi.】

【Cả nhà đang đợi.】

【Ngồi xuống đi.】

【Bát thứ tám còn trống.】

Tôi nhìn tấm sắt trên miệng giếng.

Bảy cái bát.

Không.

Giữa chúng tôi và tấm sắt, không biết từ khi nào xuất hiện thêm một cái bát thứ tám.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...