“Nó chỉ biết ai bỏ nó lại trong bóng tối.”

Tôi nghĩ đến tiếng gọi “mẹ, con lạnh” đêm ấy, trong lòng vẫn lạnh buốt.

Sau đó, tôi không còn gặp á/c mộng nhiều nữa.

Nhưng thỉnh thoảng trong mơ, tôi vẫn thấy một người phụ nữ gầy gò đứng ngoài cổng nhà tôi.

Cô ta mặc áo vải cũ, tóc buộc sau gáy, khuôn mặt mơ hồ.

Cô ta không vào.

Chỉ đứng ngoài cổng nhìn tôi.

Tôi hỏi cô ta:

“Cô còn muốn gì?”

Cô ta không trả lời.

Chỉ cúi đầu nhìn đôi tay mình.

Đôi tay ấy sạch sẽ.

Không có m/áu.

Cũng không có tro.

Một lần cuối cùng tôi mơ thấy cô ta là trước Tết.

Trong mơ, tuyết rơi rất dày.

Cô ta đứng dưới cây hòe bị sét đánh gãy.

Bên cạnh có một bé gái nắm tay cô ta.

Bé gái ngẩng đầu nhìn cô ta, hỏi:

“Mẹ, mình đi đâu?”

Cô ta im lặng rất lâu.

Sau đó nói:

“Đi đến nơi không ai gọi mẹ là Chiêu Đệ nữa.”

Tôi tỉnh dậy, gối ướt một mảng.

Từ đó về sau, tôi không còn mơ thấy Lý Chiêu Đệ nữa.

Nhưng tôi vẫn nhớ như in bài học ấy.

Người sống đừng tùy tiện gọi tên người ch/ết.

Cũng đừng tùy tiện nói dối trước chuyện sinh t/ử.

Bởi vì có những lời nói ra, gió nghe thấy, đất nghe thấy, người ch/ết cũng nghe thấy.

Năm sau, Tiểu Linh rời khỏi thị trấn.

Trước khi đi, cô ấy đến nhà tôi một chuyến.

Cô ấy gầy đi rất nhiều, nhưng sắc mặt đã tốt hơn.

Em trai tôi đứng ở cửa, không dám lại gần.

Tiểu Linh đưa cho mẹ tôi một hộp bánh.

“Mẹ, con đi đây.”

Mẹ tôi bật khóc.

“Tiểu Linh, là nhà chúng ta có lỗi với con.”

Tiểu Linh cười nhạt.

“Con cũng có lỗi với chính mình.”

“Về sau con không muốn sống vì một đứa con chưa xuất hiện nữa.”

Nói xong, cô ấy nhìn sang bố tôi.

“Bố, cảm ơn bố.”

Bố tôi ngồi trên ghế, gật đầu.

“Đi đường bình an.”

Cuối cùng, Tiểu Linh nhìn tôi.

“Chị Diệp Tử.”

Tôi đứng thẳng người.

“Ừ.”

Cô ấy nói:

“Em từng hận chị.”

Tôi không né tránh.

“Chị biết.”

“Nhưng sau này em nghĩ lại, nếu không phải chị nói dối, có lẽ bố sẽ ép em bỏ con ngay từ đầu.”

“Nếu chị không đi tìm tên thật, có lẽ em cũng không sống được.”

“Cả hai chuyện đều là chị làm.”

“Em không biết nên cảm ơn hay nên trách chị.”

Tôi cúi đầu.

“Vậy cứ trách đi.”

“Chị nhận.”

Tiểu Linh nhìn tôi một lúc, bỗng cười.

Nụ cười rất nhẹ, không còn yếu ớt như trước.

“Không cần.”

“Em không muốn mang thêm ai trong lòng nữa.”

Cô ấy quay người rời đi.

Em trai tôi đuổi theo vài bước, cuối cùng vẫn dừng lại.

Tiểu Linh không quay đầu.

Có những người rời đi không phải vì hết yêu.

Mà vì cuối cùng họ hiểu ra, yêu người khác không thể là lý do để tiếp tục làm tổn thương chính mình.

Sau khi Tiểu Linh đi, nhà tôi yên tĩnh hơn hẳn.

Mẹ tôi không còn nhắc chuyện cháu nội.

Em trai tôi cũng không còn là thằng đàn ông chỉ biết nổi giận rồi hối hận.

Nó bắt đầu học nấu cơm, học giặt đồ, học tự chăm sóc mình.

Một lần, tôi thấy nó ngồi trong sân nhặt rau, động tác vụng về đến buồn cười.

Tôi hỏi:

“Giờ biết làm rồi à?”

Nó cúi đầu, giọng khàn khàn:

“Biết muộn quá.”

Tôi không đáp.

Trên đời này, biết muộn vẫn còn hơn cả đời không biết.

Chỉ là có người sẽ không còn ở đó để nhìn mình thay đổi nữa.

Cuối năm ấy, bố tôi bảo tôi đi cùng ông đến thôn Đông Hà.

Chúng tôi đến trước tấm bia nhỏ của Lý Chiêu Đệ.

Bia nằm ở rìa ngoài nghĩa địa, cỏ mọc lưa thưa xung quanh.

Trên bia không có ảnh.

Chỉ có tên.

Bố thắp ba nén nhang.

Tôi đứng bên cạnh, trong lòng phức tạp.

Tôi không muốn tha thứ cho cô ta.

Bảy mạng người, một đứa bé chưa kịp ra đời, thân thể và cuộc đời của Tiểu Linh.

Những thứ ấy không thể dùng hai chữ đáng thương để xóa bỏ.

Nhưng khi nhìn ba chữ Lý Chiêu Đệ trên bia đá lạnh lẽo, tôi lại không thể nói mình chỉ hận.

Bố nhìn khói nhang bay lên.

“Không cần thương nó.”

“Không cần hận nó.”

“Nhớ là được.”

Tôi hỏi:

“Nhớ gì?”

Bố nói:

“Nhớ rằng á/c q/uỷ không tự nhiên sinh ra.”

“Nhưng một khi đã thành á/c q/uỷ, nó vẫn phải trả giá.”

Gió thổi qua nghĩa địa.

Khói nhang tản ra rất nhanh.

Tôi cúi đầu, nói khẽ:

“Lý Chiêu Đệ.”

“Đi đi.”

“Đừng quay lại nữa.”

Không có tiếng đáp.

Chỉ có cỏ khô xào xạc dưới chân.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, tôi phát hiện trước cửa có một dấu chân nhỏ.

Dấu chân trẻ con.

Rất nhạt.

Như từng có một đứa bé đứng đó rất lâu.

Tôi gọi bố ra xem.

Bố nhìn một lát rồi nói:

“Quét đi.”

Tôi cầm chổi quét sạch dấu chân ấy.

Từ đó, nhà tôi thật sự không còn xảy ra chuyện lạ.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại chuyện cũ, người trong thôn vẫn nói bố tôi mê tín.

Họ bảo đứa bé của Tiểu Linh mất là do sức khỏe không tốt.

Bảo em dâu nói mê là do áp lực quá lớn.

Bảo tôi và em trai nhìn thấy khói đen chỉ vì quá sợ nên sinh ảo giác.

Tôi không cãi.

Có những chuyện người chưa từng gặp sẽ mãi không tin.

Tin hay không cũng chẳng quan trọng.

Quan trọng là từ sau đó, trong nhà tôi không ai dám tùy tiện lấy chuyện sinh t/ử ra đùa nữa.

Cũng không ai dám nói câu:

“Chỉ là một câu nói thôi mà.”

Vì chúng tôi đều biết.

Có khi một câu nói chính là cửa.

Người sống mở ra.

Người ch/ết bước vào.

Và để đóng nó lại, có người phải trả giá bằng cả đời bình yên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...