20px

Lưng thẳng tắp.

Bước chân vững vàng.

Ánh mắt sắc bén như dao.

Uy nghiêm đến mức không ai dám xúc phạm.

Bà đi thẳng tới trước mặt tôi.

Từ trên xuống dưới đánh giá một lượt.

Cuối cùng dừng lại ở chiếc thắt lưng trong tay tôi.

“Cô cầm thứ này tới đây làm gì?”

“Định đánh tôi sao?”

Giọng nói đầy vẻ chế giễu.

“Không phải.”

Tôi lập tức lắc đầu.

“Vậy là có ý gì?”

“Muốn uy hiếp tôi?”

Lão phu nhân lạnh lùng nhìn tôi.

“Cô xuất thân từ gia đình nhỏ.”

“Ngày đầu tiên gả vào nhà họ Cố.”

“Đã muốn lập uy trong nhà rồi sao?”

Trong ánh mắt bà tràn ngập khinh thường.

Ngay sau đó.

Bà đột nhiên nâng cao giọng.

Trừng mắt nhìn tôi.

Nghiến răng nói từng chữ:

“Tôi nói cho cô biết!”

“Trong cái nhà này, tôi mới là người quyết định!”

“Tôi không vừa mắt cô.”

“Thì bất cứ lúc nào cũng có thể đuổi cô ra ngoài!”

Khi nói những lời ấy.

Khóe môi bà nhếch lên.

Lộ ra một nụ cười lạnh.

Trong nụ cười đó không có lấy một chút từ ái nào.

Chỉ có sự chắc chắn tuyệt đối.

Và cảm giác ngồi trên cao nhìn xuống tất cả mọi người.

Bà cho rằng tôi sẽ sợ bà.

Cho rằng tôi vẫn sẽ giống như lúc kính trà ban ngày.

Cứ một mực nhẫn nhịn.

Nhưng bà không biết.

Khoảnh khắc nhìn thấy những vết thương trên lưng Cố Diễn Chi trong phòng tắm tầng ba.

Sợi dây cuối cùng trong lòng tôi đã đứt rồi.

Tôi tới đây không phải để ngoan ngoãn kính trà.

Mà là để tính sổ với bà.

Tôi siết chặt chiếc thắt lưng trong tay.

Ánh mắt kiên định.

Giọng nói rất khẽ.

Nhưng từng chữ đều đầy sức nặng.

“Mẹ.”

“Con nói thẳng luôn.”

“Diễn Chi mới mười tuổi.”

“Trên lưng nó đầy vết thương.”

“Là mẹ dùng roi mây đánh nó.”

“Đánh suốt ba năm.”

“Đúng không?”

Sắc mặt lão phu nhân lập tức thay đổi.

Bà không phải chột dạ vì bị tôi vạch trần sự thật.

Mà là vì có người dám nói chuyện với bà bằng giọng điệu như vậy.

Khiến bà cảm thấy quyền uy của mình bị khiêu khích.

Bà vừa định mở miệng.

Tôi lập tức cắt ngang.

“Mẹ đừng nói vội.”

“Để con nói hết đã.”

Tôi siết chặt chiếc thắt lưng.

Bước lên phía trước nửa bước.

Lão phu nhân theo bản năng ngả người ra sau.

Động tác rất nhỏ.

Nhưng cũng đủ để tôi nhận ra.

Bà sợ rồi.

Bà không sợ tôi.

Bà chỉ sợ trong căn nhà này.

Có người dám thách thức quyền uy của bà.

Tôi hít sâu một hơi.

Rồi chậm rãi nói từng chữ:

“Con gả cho Cố Tư Niên.”

“Không phải để tới đây làm bao cát cho người khác trút giận.”

“Mẹ nói con xuất thân từ gia đình nhỏ.”

“Con thừa nhận.”

“Con không phải thiên kim danh giá.

“Không có gia thế hiển hách như mẹ.”

“Cũng không có những quy củ giáo dưỡng mà mọi người vẫn thường nhắc tới.”

“Nhưng con có một ưu điểm.”

“Đó là rất bênh người của mình.”

“Ai đối xử tốt với con.”

“Con sẽ trả lại gấp bội.”

“Còn ai động vào người của con.”

“Con tuyệt đối không bỏ qua.”

Giọng tôi run lên.

Không phải vì sợ hãi.

Mà bởi những lời này.

Tôi đã kìm nén suốt hai mươi năm.

Cuối cùng cũng có thể nói ra.

“Diễn Chi là cháu ruột của mẹ.”

“Nó mới mười tuổi.”

“Lại mất mẹ từ sớm.”

“Mẹ đánh nó suốt ba năm.”

“Đánh đến mức trên lưng không còn một mảng da lành lặn.”

“Đó gọi là dạy dỗ sao?”

“Hay là…”

“Mẹ chỉ đang tìm một nơi để trút giận?”

Sắc mặt lão phu nhân đột nhiên biến đổi.

Bà quát lớn:

“Láo xược!”

“Cô dám nói chuyện với tôi như vậy?”

“Cô có biết tôi là ai không?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Đương nhiên con biết.”

“Mẹ là lão phu nhân nhà họ Cố.”

“Là người có quyền lực nhất trong căn nhà này.”

“Nhưng mẹ có biết con là ai không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.

Nói rõ từng chữ:

“Con là mẹ hợp pháp của Cố Diễn Chi.”

“Kể từ hôm nay.”

“Ai dám động vào nó thêm một lần nào nữa.”

“Bất kể người đó là ai.”

“Cũng bất kể vì lý do gì.”

“Con nhất định sẽ khiến người đó phải hối hận.”

Hai má lão phu nhân đỏ bừng.

Môi run lên vì tức giận.

Bà chỉ tay về phía cửa.

Gào lên:

“Cút ra ngoài cho tôi!”

“Tôi sẽ lập tức bảo Tư Niên ly hôn với cô!”

Tôi cười lạnh.

“Vậy thì mẹ cứ bảo anh ấy ly hôn với con đi.”

“Nhưng trước khi anh ấy ly hôn với con.”

“Trong căn nhà này.”

“Con vẫn có quyền lên tiếng.”

Nói xong.

Tôi xoay người bước về phía trước hai bước.

Rồi đột ngột dừng lại.

Ánh mắt rơi xuống cây roi mây trên tủ đầu giường.

Tôi chậm rãi bước tới.

Cầm nó lên.

Nhẹ nhàng cân thử trong tay.

Cây roi rất nhẹ.

Mảnh.

Đàn hồi cực tốt.

Không hề do dự.

Tôi dùng sức bẻ mạnh.

“Rắc!”

Tiếng gãy giòn tan vang lên.

Trong căn phòng yên tĩnh.

Âm thanh ấy chói tai đến lạ.

Sắc mặt lão phu nhân lập tức trắng bệch.

Trong mắt thoáng hiện một tia hoảng loạn.

Tôi ném mạnh cây roi đã gãy làm đôi xuống sàn.

Hít sâu một hơi.

Lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm đến vậy.

“Từ hôm nay trở đi.”

“Trong căn nhà này.”

“Không được phép xuất hiện bất kỳ thứ gì dùng để đánh người.”

“Nếu mẹ không phục.”

“Có thể báo cảnh sát.”

“Có thể bảo Cố Tư Niên ly hôn với con.”

“Có thể dùng cả nhà họ Cố để đối phó con.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...