“Tôi không tin lắm.”
“Nên đã gọi điện về nhà.”
“Người nghe máy là một bà cụ.”
“Bà ấy nói trẻ con va chạm là chuyện bình thường.”
“Bảo tôi đừng chuyện bé xé ra to.”
Tôi khẽ hỏi:
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó…”
Cô Lưu cúi đầu.
Giọng nói có chút run rẩy.
“Tôi không hỏi thêm nữa.”
“Những chuyện như vậy ở trường học rất khó quản.”
“Phụ huynh lại không hợp tác.”
“Giáo viên cũng không có cách nào.”
Tôi không trách cô ấy.
Bởi tôi biết.
Không phải cô ấy không muốn quản.
Mà là không dám quản.
Địa vị của nhà họ Cố trong thành phố này.
Ai cũng hiểu rõ.
Đắc tội với nhà họ Cố.
Có thể ngay cả công việc hiện tại cũng không giữ nổi.
Nhưng tôi khác cô ấy.
Tôi không cần phải sợ nhà họ Cố.
Bởi từ đầu tới cuối.
Tôi gả vào đây chưa từng nghĩ tới chuyện dựa dẫm vào họ.
Ba giờ rưỡi chiều.
Tôi đã tới cổng trường từ sớm để đón Diễn Chi tan học.
Khi nhìn thấy tôi đứng chờ ngoài cổng.
Trong mắt Diễn Chi hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Trước đây người đón nó luôn là bác tài xế Triệu.
Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi ấy vốn rất ít nói.
Mỗi ngày chỉ phụ trách đưa Diễn Chi từ trường về đến cổng nhà họ Cố.
Sau đó nhiệm vụ xem như hoàn thành.
Ông chưa từng hỏi han thêm điều gì.
Cho nên.
Đây là lần đầu tiên trong đời.
Diễn Chi thấy có người đứng trước cổng trường chỉ để đợi mình.
Nó đeo cặp sách.
Chậm rãi bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy.
Khoảnh khắc ánh mắt rơi trên người tôi.
Biểu cảm trên gương mặt nó trở nên vô cùng phức tạp.
Không phải vui mừng.
Cũng không phải bất ngờ thích thú.
Mà là một cảm xúc khó gọi tên.
Giống như một đứa trẻ đã quen với thất vọng quá lâu.
Nên ngay cả khi điều tốt đẹp thật sự xuất hiện.
Nó cũng không dám tin đó là sự thật.
Dường như nó đang cố hết sức để xác nhận.
Người đứng trước mặt mình có thật hay không.
Hay tất cả chỉ là một giấc mơ.
“Dì ơi?”
Nó chậm rãi bước tới trước mặt tôi.
Ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong giọng nói mang theo chút hoang mang.
Đúng lúc ấy.
Dây đeo cặp sách trên vai bất ngờ tuột xuống.
Nó vội vàng đưa tay giữ lại.
“Hôm nay dì tới đón con.”
Tôi mỉm cười.
Dịu dàng nói:
“Con muốn đi đâu không?”
“Dì đưa con đi.”
Nó hơi cúi đầu suy nghĩ một lúc.
Sau đó đưa ra một đáp án khiến tôi bất ngờ.
“Hiệu sách ạ.”
“Hiệu sách?”
Tôi sửng sốt.
Vô thức lặp lại.
“Vâng.”
“Con muốn mua một cuốn sách.”
“Các bạn trong lớp đều đang đọc.”
“Nhưng con không dám nói với ông quản gia.”
Khi nhắc đến “ông quản gia”.
Trong giọng nói của nó không hề có sự thân thiết.
Chỉ có sự cẩn thận và lấy lòng quen thuộc.
Tôi đoán.
Có lẽ trước đây nó từng đưa ra yêu cầu tương tự.
Nhưng đã bị từ chối.
Cho nên bây giờ.
Ngay cả chuyện muốn mua một cuốn sách.
Nó cũng dùng ba chữ:
“Không dám nói.”
“Được.”
“Chúng ta đi hiệu sách.”
Tôi xoa đầu nó.
Mỉm cười đáp.
Tôi đưa nó đến nhà sách lớn nhất trung tâm thành phố.
Vừa bước vào cửa.
Diễn Chi đã biến mất như một chú chim nhỏ vừa được thả khỏi lồng.
Nó chạy qua chạy lại giữa các giá sách.
Giống như một chú cá nhỏ được bơi về biển rộng.
Tự do đến mức khiến người ta đau lòng.
Tôi đi phía sau.
Nhìn bóng lưng bé nhỏ ấy len lỏi giữa những kệ sách cao hơn cả người lớn.
Thỉnh thoảng.
Nó lại dừng bước.
Rút một cuốn sách xuống.
Chăm chú đọc vài trang.
Rồi cẩn thận đặt trở về chỗ cũ.
“Dì ơi.”
“Con chọn xong rồi.”
Một lúc sau.
Diễn Chi vui vẻ chạy tới bên cạnh tôi.
Cuối cùng.
Nó chọn bốn cuốn sách.
Một cuốn sách khoa học phổ thông.
Giới thiệu về vũ trụ và hố đen.
Một cuốn tiểu thuyết.
Kể về hành trình tìm gia đình của một cậu bé lớn lên trong cô nhi viện.
Một cuốn tuyển tập đề thi toán nâng cao.
Chỉ nhìn thôi cũng biết.
Nó rất thích môn Toán.
Còn có một cuốn truyện tranh bìa đầy màu sắc.
Phong cách hoàn toàn khác với ba cuốn còn lại.
Nó cầm cuốn truyện tranh ấy.
Khuôn mặt hơi đỏ lên.
Nhỏ giọng nói:
“Cuốn này con lấy đại thôi.”
“Không mua cũng được.”
Tôi khó hiểu hỏi:
“Tại sao lại không mua?”
Nó ngoan ngoãn trả lời.
Giống như đang đọc thuộc lòng.
“Ông quản gia nói.”
“Đọc truyện tranh sẽ làm hỏng đầu óc.”
“Không đứng đắn.”
Tôi không nói gì.
Chỉ cầm cả bốn cuốn sách tới quầy thanh toán.
Diễn Chi đứng bên cạnh.
Mắt không chớp nhìn nhân viên thu ngân bỏ sách vào túi.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
Khóe môi khẽ động.
Dường như muốn cười.
Nhưng cuối cùng vẫn không cười.
Tôi chợt nhận ra.
Có lẽ nó đã không biết cười từ lâu rồi.
Không phải vì cơ thể có vấn đề.
Mà là vì trong lòng không dám cười.
Nó đã quen giấu kín cảm xúc.
Cho rằng để lộ cảm xúc chính là để lộ điểm yếu.
Mà để lộ điểm yếu.
Rất có thể sẽ bị đánh.
Khi bước ra khỏi hiệu sách.
Trời đã dần tối.
Diễn Chi đi phía trước.
Hai tay ôm chặt túi sách.
Giống như đang ôm một báu vật vô giá.
Nó đi rất chậm.
Thi thoảng còn quay đầu nhìn tôi.
Xác nhận tôi vẫn ở phía sau.
Rồi mới yên tâm tiếp tục bước đi.
Chaporia
Bình Luận (0)