20px

“Tôi sẽ từ chức.”

Anh nhìn tôi.

Từng chữ từng chữ đều vô cùng kiên định.

“Tôi sẽ rời khỏi tập đoàn nhà họ Cố.”

“Tự mình gây dựng sự nghiệp.”

“Không lấy của bà ấy một đồng nào.”

“Đến lúc đó.”

“Bà ấy sẽ không còn khả năng khống chế tôi nữa.”

“Muốn động tới em.”

“Cũng không còn cơ hội.”

Tôi nhìn anh.

Cả người như chết lặng.

“Anh điên rồi sao?”

Anh lắc đầu.

Trong mắt là sự kiên định mà tôi chưa từng thấy.

“Tôi không điên.”

“Thật ra tôi đã điên từ rất lâu rồi.”

“Kể từ ngày mẹ của Diễn Chi qua đời.”

Anh cúi đầu.

Rơi vào ký ức xa xăm.

Rồi chậm rãi nói:

“Tôi lao đầu vào công việc.”

“Dùng công việc để trốn tránh tất cả.”

“Tôi không dám về nhà.”

“Không dám đối mặt với Diễn Chi.”

“Cũng không dám đối mặt với mẹ tôi.”

Tôi từng tự an ủi bản thân rằng như thế là tốt cho Diễn Chi.

Ít nhất ở bên mẹ anh, thằng bé sẽ có một cuộc sống ổn định.

Nhưng tôi đã sai.

Anh dừng lại một chút.

Yết hầu khẽ chuyển động.

Dường như đang cố gắng đè nén cảm xúc nào đó.

Một lúc sau mới ngẩng đầu lên.

Ánh mắt càng thêm kiên định.

“Điều Diễn Chi cần không phải là cuộc sống ổn định.”

“Thằng bé cần một người bảo vệ mình.”

“Và người đó không nên chỉ có mình em.”

Phòng khách yên lặng đến mức nghe được cả tiếng hít thở.

Chỉ có tiếng nhạc vọng lại từ tòa nhà chính phía xa.

Lắng nghe kỹ.

Có lẽ lão phu nhân lại đang xem chương trình hí khúc bà thích nhất.

Tôi nhìn anh.

Chậm rãi hỏi:

“Cố Tư Niên.”

“Anh có biết lúc anh nói những lời đó trông giống cái gì không?”

Anh ngẩn người.

“Giống cái gì?”

Tôi mỉm cười.

“Giống một người cha.”

Anh bật cười.

Nụ cười ấy đầy cay đắng và tự giễu.

“Muộn mất hai mươi năm rồi.”

“Không muộn.”

Tôi lắc đầu.

“Diễn Chi mới mười tuổi thôi.”

“Phần đời còn lại của anh vẫn rất dài.”

“Dài đến mức đủ để làm một người cha tốt.”

Anh không nói gì.

Chỉ lặng lẽ bước đến bên cửa sổ.

Nhìn ra khoảng sân chìm trong ánh trăng.

Dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Một lúc sau.

Anh quay người lại.

“Tô Vãn.”

“Tôi muốn hỏi em một chuyện.”

“Anh hỏi đi.”

Ánh mắt anh chăm chú nhìn tôi.

“Vì sao em đối xử với Diễn Chi tốt như vậy?”

“Em gả vào nhà họ Cố đâu phải vì thằng bé.”

“Em hoàn toàn có thể mặc kệ.”

“Cũng sẽ chẳng ai trách em.

“Nhưng em chẳng những quản chuyện này.”

“Mà còn kéo chính mình vào nữa.”

“Vì sao?”

Câu hỏi ấy.

Không phải lần đầu tiên có người hỏi tôi.

Rất nhiều người cho rằng tôi đối xử tốt với Diễn Chi là vì muốn đứng vững ở nhà họ Cố.

Muốn lấy lòng Cố Tư Niên.

Muốn đấu với lão phu nhân.

Những suy đoán đó nghe qua đều rất hợp lý.

Nhưng chẳng cái nào đúng.

Sự thật đơn giản hơn nhiều.

“Bởi vì tôi không đành lòng.”

Tôi khẽ đáp.

“Không đành lòng nhìn thằng bé bị bắt nạt.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

Anh có chút kinh ngạc.

“Ừ.”

“Chỉ vậy thôi.”

Cố Tư Niên nhìn tôi rất lâu.

Ánh sáng trong mắt anh dường như càng lúc càng rực rỡ.

Như thể bên trong đang cất giấu cả một bầu trời sao.

“Không đành lòng…”

Anh lặp lại mấy chữ ấy.

Như đang nghiền ngẫm từng chữ một.

“Trên đời này có rất nhiều chuyện khiến người ta không đành lòng.”

“Nhưng phần lớn mọi người đều chọn nhẫn nhịn.”

“Còn em…”

“Bởi vì không đành lòng.”

“Nên mới đứng ra.”

“Không phải chuyện gì cũng có thể nhịn được.”

Tôi nghiêm túc nói.

“Có những chuyện.”

“Vốn dĩ không nên nhịn.”

Anh từng bước đi đến trước mặt tôi.

Khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người anh.

Anh cúi đầu nhìn tôi.

Môi khẽ động.

Như muốn nói điều gì đó.

Nhưng cuối cùng lại không nói.

Bàn tay anh chậm rãi nâng lên.

Động tác rất nhẹ.

Nhẹ đến mức như sợ làm tôi kinh động.

Đầu ngón tay khẽ chạm lên vai tôi.

Rồi lại từ từ thu về.

“Canh phải uống lúc còn nóng.”

Anh thấp giọng nói.

“Để nguội sẽ không ngon nữa.”

Nói xong.

Anh xoay người rời đi.

Cánh cửa khép lại sau lưng anh.

Phát ra một tiếng “cạch” rất khẽ.

Tôi dựa lưng vào tường.

Tim bỗng đập nhanh đến lạ.

Tôi không biết.

Đó là vì căng thẳng.

Vì lo sợ.

Hay vì điều gì khác.

Bát canh củ sen hầm sườn trên bàn vẫn còn bốc hơi nghi ngút.

Đó là món tôi thích nhất.

Tôi chậm rãi ngồi xuống.

Múc một thìa canh đưa lên môi.

Canh rất nóng.

Nóng đến mức nước mắt tôi bất giác rơi xuống.

Nhưng tôi biết rõ.

Không phải vì canh quá nóng.

Ở một nơi nào đó trong lòng.

Dường như có thứ gì đó đã bắt đầu thay đổi.

Tôi khẽ siết chặt góc áo.

Một ngọn lửa không tên âm thầm bùng lên trong lồng ngực.

Thiêu đốt trái tim.

Khiến cả tâm trí cũng dần trở nên rối loạn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...