20px

Chật vật đến cực điểm.

Mặt mũi mất sạch.

Những tiếng bàn tán xung quanh từ lâu đã biến thành sự phủ nhận hoàn toàn dành cho anh.

“Đúng là quá đáng thật sự. Lợi dụng người ta xong còn hạ thấp người ta, bây giờ bị bỏ rồi lại giả vờ si tình níu kéo.”

“Cuối cùng Lạc Linh cũng tỉnh táo rồi! Kịp thời dừng tổn thất, ngầu quá đi!”

“Trước đây tôi còn đẩy thuyền thanh mai trúc mã của họ. Ai ngờ từ đầu đến cuối chỉ có nữ sinh đơn phương trả giá, còn nam sinh thì toàn tính toán.”

“Người ta là thủ khoa đi Đại học Kinh Bắc, tiền đồ rộng mở. Còn cậu ta ở lại một trường bình thường ở Thâm Thị, đời này cũng không đuổi kịp Lạc Linh đâu.”

Trong tiếng ồn ào náo động.

Lâm Vũ Vi, người vẫn luôn im lặng đứng nhìn.

Cuối cùng cũng chậm rãi bước tới.

Cô nhìn Lục Hứa đang thất hồn lạc phách.

Giọng nói thanh lãnh và xa cách.

“Lục Hứa.”

“Sau này anh không cần làm bất cứ chuyện gì vì tôi nữa.”

“Tấm chân tình của anh quá rẻ mạt.”

“Sự thích thú của anh quá vụ lợi.”

“Tôi không cần.”

Trước đây.

Cô ngầm chấp nhận sự lấy lòng của Lục Hứa.

Nhận hết những món quà đắt tiền anh tặng.

Không từ chối.

Cũng không chấp nhận.

Chẳng qua chỉ là hưởng thụ cảm giác được người khác theo đuổi.

Được người khác dốc hết tất cả để lấy lòng mình.

Nhưng bây giờ.

Nhân phẩm của Lục Hứa đã hoàn toàn sụp đổ.

Bộ mặt giả dối và hèn hạ bị bóc trần trước mặt mọi người.

Cô tránh còn không kịp.

Lập tức vạch rõ ranh giới.

Dứt khoát rời đi.

Giỏ tre múc nước.

Cuối cùng vẫn là công cốc.

Hoa khôi mà anh theo đuổi suốt ba năm.

Hoàn toàn cắt đứt quan hệ với anh.

Sự thiên vị mà anh nắm giữ suốt mười năm.

Hoàn toàn rời bỏ anh.

Đường lui mà anh tính toán cả quãng đời.

Hoàn toàn bị chặt đứt.

Lục Hứa đứng nguyên tại chỗ.

Bạn bè rời xa.

Người mình yêu xa lánh.

Không còn lại gì.

Đêm nay.

Anh trở thành trò cười lớn nhất của cả hội trường.

Buổi tiệc kết thúc.

Tôi không nhìn Lục Hứa thêm lần nào nữa.

Bình thản xoay người rời đi.

Bước ra khỏi hội trường ồn ào.

Cơn gió đêm nhẹ nhàng lướt qua tà váy.

Dịu dàng.

Tự do.

Những áp lực.

Tủi thân.

Hèn mọn.

Không cam lòng.

Đè nặng trong lòng tôi suốt mười năm.

Đều tan biến sạch sẽ.

Trước đây tôi luôn cho rằng.

Cuộc đời mình không thể thiếu Lục Hứa.

Tình yêu của mình nhất định phải là anh.

Đến bây giờ mới hiểu.

Thứ giam cầm tôi chưa từng là duyên phận.

Mà là chấp niệm không chịu buông bỏ của chính tôi.

Buông được chấp niệm.

Trời đất cũng trở nên rộng lớn hơn.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của ba tôi gửi tới.

“Linh Linh.”

“Đổi nguyện vọng xong rồi sao?”

“Đại học Kinh Bắc rất tốt.”

“Ba tự hào về con.”

“Chuyện cũ đều đã qua rồi.”

“Con gái của ba.”

“Xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.”

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

Trong lòng ấm áp lạ thường.

Tôi gửi lại một sticker ngoan ngoãn.

Thật ra.

Ba mẹ đã sớm nhìn thấu bản chất của Lục Hứa.

Chỉ là họ luôn tôn trọng lựa chọn của tôi.

Chưa từng ép buộc can thiệp.

Âm thầm bao dung mọi cố chấp và hy sinh của tôi.

Họ chưa từng nghĩ tới việc để tôi dựa dẫm vào bất kỳ ai.

Điều duy nhất họ mong muốn.

Chỉ là tôi được bình an vui vẻ.

Tương lai rộng mở.

Là tôi tuổi trẻ non dại.

Nhầm mắt cá thành ngọc trai.

Nhầm giả dối thành chân tình.

Ngày hôm sau.

Nguyện vọng đại học chính thức được khóa lại.

Không thể thay đổi thêm nữa.

11

Lục Hứa như phát điên.

Liên tục gọi điện và nhắn tin cho tôi.

Vô số cuộc gọi nhỡ.

Vô số tin nhắn xin lỗi và níu kéo.

Tràn ngập toàn bộ khung trò chuyện.

Tôi không đọc lấy một tin.

Trực tiếp xóa sạch.

Chặn số.

Xóa bạn bè.

Dứt khoát và gọn gàng.

Anh thậm chí còn tới trước cổng nhà tôi đứng chờ.

Ngày này qua ngày khác.

Chỉ để cầu xin được gặp tôi một lần.

Xin tôi tha thứ.

Xin tôi đừng hoàn toàn cắt đứt liên lạc.

Tôi dặn bảo vệ.

Không cho anh bước chân vào khu dân cư dù chỉ nửa bước.

Vĩnh viễn không được phép cho vào.

Trước đây.

Tôi mở rộng tất cả cánh cửa cho anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...