20px

Để anh tùy ý bước vào cuộc đời mình.

Còn từ nay về sau.

Cánh cửa nhà tôi.

Cánh cửa trái tim tôi.

Sẽ mãi mãi đóng lại với anh.

Một tuần sau.

Kết quả trúng tuyển đại học lần lượt được công bố.

Tôi với số điểm đứng thứ bảy toàn tỉnh.

Vững vàng được nhận vào ngành học mũi nhọn của Đại học Kinh Bắc.

Tin vui lên thẳng bảng tin nóng của toàn thành phố.

Ai nấy đều khen ngợi tôi tuổi trẻ tài cao.

Là thiên kim danh môn ưu tú.

Còn Lục Hứa.

Vốn dĩ thành tích chỉ ở mức trung bình.

Lại phát huy không tốt.

Cuối cùng chỉ đỗ vào một trường đại học bình thường ở Thâm Thị.

Đôi thanh mai trúc mã từng khiến bao người ngưỡng mộ.

Cuối cùng hoàn toàn bị kéo giãn khoảng cách.

Một người trên mây.

Một người dưới bùn.

Cuộc đời của anh.

Dừng lại trong những góc nhỏ bình thường và vụn vặt.

Mắc kẹt trong sự tính toán và tầm nhìn hạn hẹp.

Còn cuộc đời của tôi.

Lại hướng về núi cao biển rộng.

Từ đây một bước lên mây.

Rực rỡ vạn trượng.

Trước ngày nhập học.

Tôi ủy thác cho luật sư.

Chính thức gửi thư yêu cầu thanh toán khoản nợ cho Lục Hứa.

Năm trăm nghìn tiền vay.

Có đầy đủ lịch sử trò chuyện.

Chứng từ chuyển khoản.

Cùng các bằng chứng xác nhận thỏa thuận vay mượn.

Hoàn toàn có hiệu lực pháp lý.

Luật sư thông báo rõ ràng với anh.

Trong vòng một tháng phải hoàn trả toàn bộ số tiền.

Nếu quá hạn.

Sẽ tiến hành thủ tục pháp lý.

Phong tỏa tài sản đứng tên.

Đưa vào danh sách tín dụng xấu.

Sau khi nhận được thư đòi nợ.

Lục Hứa hoàn toàn sụp đổ.

Gia cảnh của anh vốn bình thường.

Ba mẹ chỉ là người lao động hưởng lương.

Hoàn toàn không đủ khả năng trả khoản nợ khổng lồ năm trăm nghìn.

Trước đây anh sống sung túc.

Tiêu tiền không cần suy nghĩ.

Tất cả đều nhờ tôi chống lưng.

Sau khi mất đi sự hậu thuẫn của tôi.

Anh lập tức bị hiện thực đánh về nguyên hình.

Anh lại điên cuồng tìm cách liên lạc với tôi.

Đổi hết số này đến số khác để gọi điện và nhắn tin.

Hạ mình.

Cầu xin.

Van nài.

“Linh Linh, anh thật sự không có tiền.”

“Em cho anh thêm vài năm nữa được không?”

“Anh biết sai rồi.”

“Cả đời này anh chỉ yêu một mình em.”

“Em cho anh thêm một cơ hội nữa đi!”

“Chuyện đêm đó là chấp niệm cả đời của anh.”

“Anh thật sự không buông được em!”

Tôi nhìn những dòng chữ vụng về và nực cười ấy.

Trong lòng không hề gợn sóng.

Khi trước.

Lúc anh tùy ý tiêu tiền của tôi.

Tùy ý giẫm đạp chân tình của tôi.

Anh chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay.

Mọi lựa chọn của người trưởng thành.

Đều phải tự mình trả giá.

Tôi để luật sư thay mặt trả lời.

Thái độ kiên quyết.

Không để lại bất kỳ đường lui nào.

“Nợ hợp pháp và có hiệu lực pháp lý.”

“Không có chỗ để thương lượng.”

“Thanh toán đúng hạn.”

“Nếu không sẽ cưỡng chế thi hành.”

Từ đó.

Mọi dây dưa giữa chúng tôi hoàn toàn bị chặt đứt.

Cuối tháng Tám.

Tôi thu dọn hành lý.

Một mình lên đường tới Bắc Kinh.

Trong khoang hạng nhất của máy bay.

Ngoài cửa sổ là non sông rộng lớn.

Phong cảnh vô tận.

Tôi tựa đầu bên cửa sổ.

Chậm rãi nhắm mắt lại.

Trịnh trọng nói lời tạm biệt.

Với chính mình của tuổi trẻ năm nào.

Cô gái từng hèn mọn vì yêu.

Từng cố chấp không chịu tỉnh ngộ.

Mười năm chân tình.

Trao nhầm người.

Một sớm tỉnh giấc.

Liền xem như giày rách mà vứt bỏ.

Từ nay về sau.

Lạc Linh không còn thanh mai.

Không còn chấp niệm.

Không còn hèn mọn.

Cũng không còn tiếc nuối.

Chỉ còn con đường phía trước rộng mở.

Tương lai đáng để mong chờ.

Tôi sống đúng với vẻ rực rỡ của mình.

Không phụ tuổi xuân.

Những điều từng bỏ lỡ.

Những tiếc nuối.

Những tổn thương.

Những thiệt thòi.

Rồi sẽ được một cuộc đời tốt đẹp hơn bù đắp tất cả.

Quãng đời còn lại.

Tôi chỉ sống vì chính mình.

Rực rỡ.

Thẳng thắn.

Tự do.

Chói sáng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...