Các phòng livestream khác náo nhiệt, chỉ mình tôi yên lặng.

Mọi người thấy lạ.

Nhưng chỉ mình tôi biết, mẹ không có ở nhà thì chó phải giữ nhà.

Tôi phải chú ý từng tiếng động ngoài cửa, từng con chim ngoài cửa sổ.

Mười phút trôi qua, mẹ chưa về.

Ba mươi phút trôi qua, mẹ chưa về.

Một tiếng rưỡi trôi qua, mẹ vẫn chưa về.

Theo thói quen đi chợ của mẹ, giờ này bà phải về rồi.

Thế là tôi gọi điện cho mẹ.

Tôi ấn nút đầu tiên.

Nút nói:

“Hey Siri!”

“Gọi cho Tiểu Hoa.”

“Tu tu tu…”

Mẹ tôi bắt máy:

“Ngô Quảng Tiến, con làm gì đấy.”

Tôi nhìn bà trên màn hình, lắc lắc cái mõm.

Bà nói:

“Con đứng gần quá, lùi ra.”

Tôi lùi lại, lại lắc mõm.

Bà nói:

“Biết rồi, về ngay đây, đừng hối, mẹ mua bánh màn thầu cho con.”

Tôi hì hì.

Tôi cho bà xem lưỡi.

12

Tôi là một con chó ta sắp nhận được một triệu.

Bảy ngày chương trình nhanh chóng kết thúc.

Những ngày này, các từ khóa về tôi liên tục chiếm bảng.

#NgôQuảngTiếnHàngTuyển

#BánhMànThầuNgôQuảngTiến

#NgôQuảngTiếnThiĐạiHọcỞĐâu

Ngày cuối, chương trình tung chiêu mạnh.

Họ muốn quay phản ứng của thú cưng khi chủ gặp tình huống nguy hiểm bất ngờ.

Chúng tôi không hề biết.

Mẹ tôi như thường lệ dẫn tôi đi dạo.

Nhưng hôm nay rất kỳ lạ, mẹ tôi ít nói hẳn, im như gà.

Tôi đang mải mê với hoa cỏ, nhưng sự im lặng này khiến tôi chặn trước mặt bà.

Tôi lắc mõm:

“Ư ư…”

Mẹ nói:

“Mẹ không sao.”

Tôi nhe răng “nhai không khí”.

Mẹ nói:

“Mẹ không ăn bánh màn thầu.”

Được rồi, người phụ nữ không biết điều.

Khi tôi đang suy nghĩ không biết bà vừa thất tình mối nào, thì góc đường xuất hiện một bóng đen.

Wow!

Nhìn là biết không phải người tốt.

Hắn lảm nhảm một tràng.

Tôi cười lạnh.

Anh em, tôi đếm ba giây là mẹ tôi xử xong.

Tôi đếm 3 2 1, quay đầu lại thì thấy mẹ tôi… làm bộ thẹn thùng, lo lắng, sợ hãi.

【Hahaha diễn xuất của Tiểu Hoa tệ quá.】

【Có cần đề phòng con chó vậy không, ném cho nó cái bánh là đi theo liền.

Tôi sốc.

Người bổ củi như chém dưa, gánh nước như chơi lại có thể làm ra biểu cảm này?

Mẹ không hài lòng vì tôi không phản ứng.

Bà cười lạnh:

“Ngô Quảng Tiến, con không muốn sống à?”

Ngay lập tức, tôi lao ra như tia chớp.

Tôi há miệng cắn vào đồ bảo hộ của nhân viên, gầm gừ cảnh cáo.

Tôi toát mồ hôi.

Trong lòng cầu nguyện: xin lỗi xin lỗi, mẹ bắt tôi cắn.

Không đau đúng không… tôi tiêm phòng rồi…

Mẹ ngoáy mũi:

“Về đây, Ngô Quảng Tiến.”

Tôi nhả ra, liếm đồ bảo hộ, vẫy đuôi chạy về.

Cuối cùng, không phụ kỳ vọng, tôi và mẹ giành được một triệu.

Mẹ tôi cười trước ống kính rạng rỡ hơn hoa.

Nói thật, tôi chưa bao giờ thấy bà vui như vậy.

Ước mơ của mẹ thành hiện thực, chúng tôi không cần sống khổ nữa.

Mẹ làm bộ phát biểu:

“Cảm ơn chương trình, cảm ơn anh Kỷ, cảm ơn Bối Bối, cảm ơn anh Trương… cảm ơn bạn chó bạn mèo của Ngô Quảng Tiến, không có mọi người sẽ không có chúng tôi hôm nay.”

“Trong ngày vui này, tôi quyết định đóng góp một phần.”

“Tôi sẽ quyên góp hai mươi vạn cho tổ chức bảo vệ động vật hoang, mong tất cả các bé lông xù đều hạnh phúc.”

Chậc.

Tôi khinh bỉ.

Mẹ tôi cũng hào phóng ghê.

13

Sau khi chương trình kết thúc, tôi và mẹ trở về núi.

Bà định dùng tám mươi vạn còn lại để sửa nhà.

Mẹ nói:

“Ngô Quảng Tiến, ông bà ngoại con đều ở đây, còn có con cháu của bà nữa, nên chúng ta không đi đâu cả, hiểu không?”

Tôi hiểu.

Sau núi, trong những nấm đất nhỏ, là ông bà và người thân của bà.

Bà bẻ một miếng bánh màn thầu ném cho tôi:

“Ai nói nuôi gà nuôi lợn nuôi dê thì không sống tốt được?”

Tôi ăn chóp chép, gật đầu.

Tôi và mẹ sống tốt lên, nhưng fan thì gặp ác mộng.

Họ giơ cao cờ “Ngô gia quân”, cầu mẹ tôi đăng video.

Thế là mẹ học quay video, đăng cuộc sống hàng ngày.

Thỉnh thoảng bạn trong chương trình đến chơi, mẹ đều đãi cả bàn tiệc.

Nữ minh tinh cũng hay đến ở, khiến Samoyed mỗi lần về thành phố lại thành “cục than”.

Mẹ tôi không ít lần tát tôi:

“Lại dắt nó lăn bùn! Còn đi trộm trứng! Cút!”

Nhưng nổi tiếng thì dễ gặp rắc rối.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...