Là một con chó minh tinh đã “giải nghệ”, tôi bị kẻ xấu nhắm tới.

Tôi bị bắt cóc.

Hôm đó tôi ra ngoài chơi với bạn chó trong làng.

Gặp bạn thân nhất bị bắt, tôi lao lên cắn chân tên trộm.

Răng tôi xé rách quần hắn, máu trào ra.

Nhưng từ xe bước xuống một đám người, tôi chưa kịp chạy đã bị đánh gãy chân, nhét vào cốp.

Bên trong toàn là chó tôi chưa từng gặp.

Tôi đau muốn nhe răng, nhưng cố giữ phong độ của chó minh tinh.

Không phải tôi yếu, là chúng đông.

Ừ, chắc chắn vậy.

Chúng tôi chen chúc trong xe tối, run rẩy.

Chúng nói đây là xe chở đến lò thịt chó.

Chúng tôi sẽ bị lột da, chặt xương, bày lên bàn.

Tôi dứt khoát:

“Không thể, mẹ tôi nấu ăn không cần tôi.”

“Chúng chắc chắn bắt cóc tôi để đòi tiền.”

Nhưng khi con chó đen bên cạnh đưa chân đầy máu ra, tôi im lặng.

Tôi nhận ra, tất cả chó trong lồng đều bị thương.

Tôi vẫn nói:

“Mẹ tôi sẽ cứu chúng ta!”

Chúng ngẩng đầu:

“Thật không?”

Tôi nói:

“Chắc chắn, mẹ tôi một đánh mười.”

Mẹ tôi phát hiện tôi mất tích khi chuẩn bị đi ngủ.

Bà bật dậy, cảm thấy mình quên gì đó.

Bà nghĩ: cho lợn ăn rồi, dê rồi, gà rồi, chẻ củi rồi, đưa lót giày rồi…

Bà định ngủ, chợt thấy ổ chó trống không, hét lên:

“Chó đâu!”

Bà lao ra, cưỡi xe điện đi tìm.

Bà vừa đi vừa gọi:

“Ngô Quảng Tiến!”

Đêm đó cả hai ngọn núi đều biết tên tôi.

Một dì nói có bọn trộm chó.

Mẹ tôi báo công an, rồi lao đi như gió.

Đường núi khó đi, nhưng bà vẫn đuổi theo.

Khi tôi còn đang lắc lư trong xe, đột nhiên nghe tiếng:

“Ngô Quảng Tiến!”

“Mẹ nó! Trả Ngô Quảng Tiến cho tao!”

14

“Gâu gâu gâu!”

Mẹ!

Tôi gào lên.

Qua cửa kính đen, tôi thấy mẹ đang đuổi theo.

Bà vặn ga, đạp chân đến tóe lửa.

Sau khúc cua, có thêm xe cảnh sát.

Gương mặt mẹ dữ dằn chưa từng thấy.

Hai tên trong xe hoảng.

“Ai là Ngô Quảng Tiến?”

“Chúng ta trộm chó mà?”

“Không kệ, có cảnh sát, chạy!”

Nhưng xe trượt bánh, không kiểm soát được.

Xe chậm lại, mẹ tôi lao tới như bay.

Chúng định chạy tiếp, mẹ tôi đâm thẳng vào.

Bà nhảy xuống, chửi ầm lên, đập vỡ kính xe.

Hai tên sợ run.

Mẹ túm cổ áo tài xế:

“Ngô Quảng Tiến đâu!”

“Tôi không biết! Chúng tôi trộm chó!”

“Nói bậy, nó là chó của tôi!”

“Gâu gâu!”

Mẹ! con ở đây!

Mẹ nghe thấy, đập vỡ cốp xe.

Bà nhận ra tôi ngay.

Tất nhiên tôi vẫn bị mắng.

Bà mở lồng, ôm tôi ra, định dẫn tất cả chó đi.

Hai tên đuổi theo, ném gạch.

Gạch trúng chân mẹ, bà ngã.

Lồng rơi, chó chạy tán loạn.

Chúng đuổi theo, định đánh mẹ.

Tôi chắn trước mẹ, lao lên cắn.

Máu trào trong miệng.

Tôi lắc đầu, muốn xé thịt hắn.

Bạn chó cũng giúp tôi.

Hắn đá tôi, hét:

“Cút!”

Tôi không buông!

Cho tôi trăm cái bánh cũng không tha!

Tôi nghe mẹ hét:

“Ngô Quảng Tiến! Về đây!”

Bụng tôi lạnh đi, rồi đau dữ dội.

Mẹ khóc:

“Về đây…”

Cảnh sát đến, khống chế bọn chúng.

Tôi nhả ra.

Bụng tôi ướt dần như mưa.

Tôi muốn chạy về phía mẹ, nhưng ngã xuống.

Tôi hết sức rồi.

Mẹ vừa gần vừa xa, bà khóc rất xấu.

Tôi buồn ngủ.

Muốn ngủ trong lòng mẹ.

Nhưng tôi không kịp nói chúc ngủ ngon nữa.

15

Tôi là một con chó ta đã cứu rất nhiều con chó khác.

Nhưng cái giá phải trả là què một chân, còn bụng thì hói luôn.

Bụng tôi sẽ không mọc lại lông nữa.

Mẹ tôi nói vậy.

Thế nên bà đan cho tôi rất nhiều áo len.

Ngứa ngứa, râm ran, buồn cười muốn chết.

Mẹ tôi chỉ mất một tuần là hồi phục như cũ, đi lại nhanh nhẹn.

Còn tôi lâu hơn, tôi nghỉ hẳn hai tuần.

Gần đến Tết, có một trận tuyết rơi.

Bông tuyết rơi lên mũi, rất nhanh đã tan mất.

Tôi liếm mũi một cái, ngọt ngọt!

Tôi mặc chiếc áo len đỏ mẹ đan, nhảy nhót trong tuyết.

Mẹ đứng dưới mái hiên, cười hì hì nhìn tôi.

Bà xấu tính lắm, còn lén ném tuyết trúng tôi.

Bà hát cho tôi nghe:

“Tuyết rơi rồi, tuyết rơi rồi, trên nền tuyết có một họa sĩ chó, nó vẽ hoa mai…”

“Nhớ nhé, nhớ nhé, đi thẳng là đến nhà mình.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...