Anh day nhẹ thái dương.
Mệt mỏi dựa vào ghế.
Điện thoại rung lên.
Là Hạ Vãn Tình.
“Anh Cẩn Niên, hôm nay em nấu canh.”
“Anh về sớm nhé.”
Tống Cẩn Niên nhìn tin nhắn.
Một lúc sau mới trả lời.
“Anh tăng ca.”
Rất nhanh.
Bên kia gửi lại biểu tượng mặt khóc.
Nếu là trước đây.
Anh nhất định sẽ thấy đáng yêu.
Nhưng bây giờ.
Trong lòng anh lại không có chút dao động nào.
Anh cất điện thoại.
Vô tình nhìn thấy chìa khóa căn hộ cũ đặt trên bàn.
Không biết vì sao.
Anh đột nhiên muốn quay về đó một chuyến.
…
Căn hộ trung tâm thành phố vẫn y nguyên như trước.
Nhưng lại lạnh lẽo đến lạ.
Tống Cẩn Niên mở cửa bước vào.
Cả căn nhà tối om.
Anh bật đèn.
Ánh sáng trắng lạnh lập tức phủ kín không gian.
Mọi thứ đều sạch sẽ.
Ngăn nắp.
Đến mức giống như một căn nhà mẫu chưa từng có người ở.
Tống Cẩn Niên đứng giữa phòng khách.
Trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác khó chịu.
Anh đi vào phòng ngủ.
Tủ quần áo trống một nửa.
Bàn trang điểm cũng không còn mỹ phẩm.
Những cuốn sách tôi từng đọc đều biến mất.
Ngay cả chiếc gối tôi hay dùng cũng đã được mang đi.
Dấu vết của tôi.
Gần như bị xóa sạch.
Tống Cẩn Niên ngồi xuống mép giường.
Đột nhiên nhớ tới lời tôi từng nói.
“Đồ đạc không dùng nữa thì nên bỏ đi.”
Lúc ấy anh chỉ nghĩ tôi đang giận dỗi.
Bây giờ mới phát hiện.
Tôi thật sự đã chuẩn bị rời đi từ rất lâu.
Anh đứng dậy.
Muốn tìm chút gì đó.
Một thứ có liên quan đến tôi.
Bất cứ thứ gì.
Cuối cùng.
Anh mở cánh cửa kho chứa đồ.
Bên trong chất đầy những món đồ cũ.
Phần lớn đều là đồ dùng từ những năm đầu khởi nghiệp.
Anh cúi xuống dọn dẹp.
Cho đến khi nhìn thấy một chiếc hộp carton đã ngả màu.
Trên mặt hộp có dòng chữ viết tay.
“Tài liệu cá nhân.”
Nét chữ của tôi.
Tống Cẩn Niên khựng lại.
Một lúc sau mới mở hộp.
Bên trong là rất nhiều giấy tờ.
Kế hoạch kinh doanh.
Biên bản họp.
Các phương án đầu tư.
Toàn bộ đều là những tài liệu từ bảy năm trước.
Phía dưới cùng.
Có một cuốn sổ màu xanh.
Anh cầm lên.
Ánh mắt dừng lại.
Bởi trên bìa có dòng chữ nhỏ.
“Nhật ký.”
Tống Cẩn Niên không hiểu vì sao lại cảm thấy tim mình đập mạnh hơn một chút.
Anh ngồi xuống sàn.
Mở trang đầu tiên.
Dòng chữ đầu tiên hiện ra trước mắt.
“Năm thứ nhất yêu Tống Cẩn Niên.”
Cả người anh cứng lại.
Ngón tay bất giác siết chặt mép giấy.
Anh tiếp tục đọc xuống.
Ngày 17 tháng 4.
“Hôm nay Cẩn Niên từ chức.”
“Ai cũng nói anh ấy điên.”
“Nhưng em tin anh.”
Ngày 2 tháng 5.
“Tiền tiết kiệm của em còn hơn một trăm nghìn.
”
“Đủ cho tụi em chống đỡ vài tháng.”
Ngày 10 tháng 7.
“Hôm nay công ty chỉ có ba người.”
“Nhưng em cảm thấy sau này nhất định sẽ thành công.”
Tống Cẩn Niên ngồi im.
Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng lật giấy.
Những ký ức tưởng như đã bị thời gian phủ bụi.
Bắt đầu hiện lên từng chút một.
Ngày đó.
Công ty nghèo đến mức không thuê nổi văn phòng.
Mùa đông phải bật máy sưởi mini.
Mùa hè thì dùng quạt điện.
Mỗi người đều kiêm ba bốn công việc.
Anh chỉ nhớ mình bận.
Rất bận.
Liều mạng tiến về phía trước.
Nhưng lại quên mất.
Ở phía sau luôn có một người âm thầm chống đỡ tất cả.
Tống Cẩn Niên tiếp tục lật sang trang kế tiếp.
Ngày 15 tháng 12.
“Hôm nay anh ấy bị khách hàng từ chối.”
“Tâm trạng rất tệ.”
“Em mua hai phần mì ăn liền.”
“Hy vọng anh ấy vui hơn một chút.”
Ngày 31 tháng 12.
“Đón giao thừa trong văn phòng.”
“Em cảm thấy rất hạnh phúc.”
Dòng chữ cuối cùng.
Được viết bằng nét bút nhẹ nhàng.
“Chỉ cần là Tống Cẩn Niên.”
“Khổ một chút cũng đáng.”
Tống Cẩn Niên nhìn chằm chằm vào trang giấy.
Thật lâu không động đậy.
Ngoài cửa sổ.
Tuyết bắt đầu rơi.
Anh ngồi một mình trong căn phòng trống trải.
Lần đầu tiên sau nhiều năm.
Không nghĩ tới hợp đồng.
Không nghĩ tới cổ phiếu.
Cũng không nghĩ tới lợi nhuận.
Mà chỉ nhớ tới cô gái năm hai mươi ba tuổi.
Người đã đứng bên cạnh anh trong những ngày tháng gian khổ nhất.
Cho đến khi điện thoại rung lên lần nữa.
Là Hạ Vãn Tình.
“Anh Cẩn Niên.”
“Anh vẫn chưa về sao?”
Tống Cẩn Niên nhìn màn hình sáng lên.
Rồi lại nhìn cuốn nhật ký trong tay.
Một lúc lâu.
Anh mới chậm rãi tắt điện thoại.
Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh.
Chỉ còn lại những trang giấy đã ngả vàng.
Và một câu hỏi lần đầu tiên xuất hiện trong đầu anh.
Suốt bảy năm qua.
Rốt cuộc anh đã bỏ quên điều gì?
5
Đêm ấy.
Tống Cẩn Niên không về nhà.
Anh ngồi một mình trong căn hộ cũ cho tới tận sáng.
Cuốn nhật ký đặt trên bàn trà.
Trang giấy đã ngả vàng.
Nhưng nét chữ vẫn rõ ràng như ngày mới viết.
Bên ngoài cửa sổ.
Trời Bắc Kinh vừa hửng sáng.
Ánh nắng đầu tiên chiếu lên trang giấy.
Tống Cẩn Niên chậm rãi lật sang trang tiếp theo.
Ngày 23 tháng 2.
“Công ty chỉ còn đủ tiền duy trì một tháng.”
“Hôm nay em bán chiếc vòng mẹ tặng.”
“Anh ấy biết sẽ giận mất.”
“Thôi thì cứ nói là em làm mất vậy.”
Ngón tay Tống Cẩn Niên khựng lại.
Anh nhớ chiếc vòng đó.
Đó là món quà duy nhất mẹ Thẩm Dịch để lại trước khi qua đời.
Năm ấy anh còn nổi giận.
Cho rằng cô quá bất cẩn.
Thậm chí còn trách cô khóc vì một chiếc vòng không đáng giá bao nhiêu.
Chaporia
Bình Luận (0)