Thì ra…
Không phải làm mất.
Mà là bán đi.
Để cứu công ty.
Lồng ngực anh bỗng nhói lên.
Một cảm giác khó chịu chưa từng có từ từ lan rộng.
Anh tiếp tục đọc.
Ngày 14 tháng 4.
“Hôm nay công ty ký được hợp đồng đầu tiên.”
“Cẩn Niên uống rất nhiều.”
“Anh ấy ôm em rồi nói sau này nhất định sẽ cho em cuộc sống tốt nhất.”
“Em tin.”
Một chữ cuối cùng được viết rất tròn.
Như thể cô gái năm ấy thật sự tin tưởng tương lai đến vậy.
Tống Cẩn Niên nhắm mắt.
Những ký ức bị lãng quên nhiều năm bắt đầu hiện về.
Đêm ký hợp đồng đầu tiên.
Anh đã uống tới say mèm.
Lúc đó anh ôm cô thật lâu.
Còn nói rất nhiều lời hứa.
Nhưng rồi theo thời gian.
Chính anh lại là người quên sạch.
…
Buổi sáng.
Hạ Vãn Tình tới công ty.
Vừa bước vào văn phòng đã nhìn thấy Tống Cẩn Niên.
Anh vẫn mặc bộ vest từ hôm qua.
Ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi.
“Anh thức trắng đêm sao?”
Hạ Vãn Tình đau lòng hỏi.
Tống Cẩn Niên chỉ khẽ đáp:
“Ừ.”
Cô ta lập tức đặt hộp cháo lên bàn.
“Em tự nấu cho anh.”
“Anh ăn một chút đi.”
Nếu là trước đây.
Anh sẽ cảm thấy cảm động.
Nhưng hôm nay.
Không hiểu vì sao.
Anh lại nhớ tới một chuyện khác.
Những năm đầu khởi nghiệp.
Mỗi lần anh tăng ca.
Thẩm Dịch đều ngồi cùng.
Có lần anh sốt cao tới ba mươi chín độ.
Vẫn cố họp với khách hàng.
Sau đó ngất ngay trong văn phòng.
Lúc tỉnh lại.
Thẩm Dịch đang ngủ gục bên giường bệnh.
Tay vẫn cầm cặp nhiệt độ.
Anh nhớ lúc đó cô đã ba ngày không ngủ.
Nhưng vẫn cười với anh.
“Nếu anh còn không biết giữ mạng.”
“Em sẽ đổi nhà đầu tư.”
Tống Cẩn Niên khi ấy bật cười.
Bây giờ nhớ lại.
Lại thấy trái tim nặng trĩu.
“Anh Cẩn Niên?”
Tiếng gọi kéo anh trở về thực tại.
Hạ Vãn Tình đang nhìn anh đầy nghi hoặc.
Anh hoàn hồn.
“Để đó đi.”
“Anh sẽ ăn sau.”
Nụ cười trên mặt cô ta thoáng cứng lại.
Từ khi ly hôn.
Tống Cẩn Niên bắt đầu thay đổi.
Không còn dịu dàng như trước.
Cũng không còn dành phần lớn thời gian cho cô ta.
Nhưng Hạ Vãn Tình nhanh chóng tự trấn an.
Chắc chỉ là công việc quá áp lực.
Dù sao hiện tại người ở bên anh vẫn là cô ta.
Không phải Thẩm Dịch.
…
Tối hôm đó.
Tống Cẩn Niên lại mở cuốn nhật ký.
Lần này.
Anh đọc tới năm thứ ba khởi nghiệp.
Công ty bắt đầu phát triển.
Nhưng cũng là lúc áp lực lớn nhất.
Ngày 11 tháng 8.
“Hôm nay nhập viện.”
“Bác sĩ bảo suy nhược cơ thể.”
“May mà Cẩn Niên không biết.”
“Anh ấy đang chuẩn bị dự án mới.”
“Không thể để anh phân tâm.”
Bên dưới còn kẹp một tờ giấy khám bệnh.
Ngày nhập viện.
Ngày xuất viện.
Tất cả đều rõ ràng.
Tống Cẩn Niên nhìn tờ giấy.
Sắc mặt dần trở nên trắng bệch.
Anh hoàn toàn không biết chuyện này.
Thời điểm đó.
Anh chỉ nhớ Thẩm Dịch từng biến mất hai ngày.
Khi quay lại.
Cô nói đi công tác.
Anh tin ngay.
Chưa từng hỏi thêm.
Thì ra…
Là nằm viện.
Anh tiếp tục lật.
Ngày 19 tháng 12.
“Cẩn Niên lại uống rượu vì xã giao.”
“Dạ dày anh ấy không tốt.”
“Ngày mai phải nhớ chuẩn bị thuốc.”
Ngày 3 tháng 1.
“Hôm nay sinh nhật mình.”
“Nhưng Cẩn Niên quên rồi.”
“Không sao.”
“Chắc anh ấy quá bận.”
Ngày 4 tháng 1.
“Hình như vẫn hơi buồn.”
Nhìn những dòng chữ ấy.
Tống Cẩn Niên cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Anh nhớ năm đó.
Anh thật sự quên sinh nhật cô.
Bởi vì đang ở nước ngoài đàm phán hợp đồng.
Khi trở về.
Cô vẫn như bình thường.
Còn chuẩn bị bữa tối cho anh.
Không hề nhắc tới chuyện ấy.
Anh từng nghĩ cô không để tâm.
Thì ra.
Cô vẫn buồn.
Chỉ là chưa bao giờ nói.
…
Đồng hồ điểm hai giờ sáng.
Tống Cẩn Niên vẫn chưa ngủ.
Cả căn hộ chìm trong yên tĩnh.
Anh lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ.
Ngày 15 tháng 5.
Chính là ngày Hạ Vãn Tình gia nhập công ty.
Dòng chữ trên trang giấy đã không còn vui vẻ như trước.
“Cẩn Niên bắt đầu bận hơn.”
“Hình như khoảng cách giữa tụi mình cũng xa hơn.”
Ngày 21 tháng 9.
“Hôm nay anh ấy thất hứa.”
“Đây là lần thứ bảy trong tháng.”
Ngày 3 tháng 12.
“Em hỏi anh có còn yêu em không.”
“Anh trả lời có.”
“Nhưng không biết vì sao em lại muốn khóc.”
Tống Cẩn Niên ngồi bất động.
Bàn tay siết chặt cuốn sổ.
Anh chưa từng nhìn thấy những cảm xúc này của cô.
Bởi vì Thẩm Dịch luôn quá hiểu chuyện.
Hiểu chuyện tới mức khiến anh nghĩ rằng cô sẽ mãi mãi ở đó.
Mãi mãi chờ anh.
Mãi mãi tha thứ cho anh.
Mãi mãi không rời đi.
Nhưng cuối cùng.
Người hiểu chuyện nhất lại là người bị tổn thương nhiều nhất.
Ngoài cửa sổ.
Tuyết rơi ngày một dày.
Tống Cẩn Niên cầm điện thoại.
Lần đầu tiên chủ động tìm số của Thẩm Dịch.
Anh nhìn dãy số quen thuộc rất lâu.
Sau đó nhấn gọi.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên âm thanh máy móc lạnh lùng.
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Anh sững người.
Lại gọi lần thứ hai.
Vẫn như vậy.
Lần thứ ba.
Vẫn không thay đổi.
Tống Cẩn Niên chậm rãi buông điện thoại xuống.
Đột nhiên nhớ ra.
Từ rất lâu trước đó.
Thẩm Dịch đã xóa tất cả phương thức liên lạc với anh.
Không phải giận dỗi.
Không phải làm màu.
Mà là thật sự muốn biến mất khỏi cuộc đời anh.
Lần đầu tiên.
Sau khi ly hôn.
Tống Cẩn Niên thức trắng cả đêm.
Chaporia
Bình Luận (0)