Rất nhanh đã nhận ra.
Đó là chiếc vòng mẹ anh từng rất thích.
Mấy năm trước đột nhiên biến mất.
“Mẹ tìm thấy rồi?”
Mẹ anh lắc đầu.
“Không.”
“Là Tiểu Dịch mua lại.”
Tống Cẩn Niên sững người.
“Mua lại?”
“Ừ.”
“Mấy năm trước mẹ làm mất nó.”
“Mẹ tưởng bị trộm lấy.”
“Về sau mới biết lúc đó nhà mình gặp chuyện.”
“Chiếc vòng bị người ta mang đi cầm cố.”
“Mẹ buồn rất lâu.”
“Bốn năm trước Tiểu Dịch tìm được.”
“Bỏ tiền chuộc về rồi đưa lại cho mẹ.”
Bà cụ cười.
“Nó còn dặn mẹ đừng nói cho con biết.”
“Nói con bận.”
“Không cần vì chuyện nhỏ này phân tâm.”
Bàn tay Tống Cẩn Niên dần siết chặt.
Trong đầu đột nhiên hiện lên vô số ký ức.
Những năm ấy.
Anh luôn nghĩ Thẩm Dịch làm mọi thứ là điều hiển nhiên.
Nhưng hóa ra.
Có rất nhiều chuyện.
Cô chưa từng kể.
…
Buổi tối.
Tống Cẩn Niên trở về căn hộ cũ.
Tiếp tục sắp xếp những tài liệu còn sót lại.
Cho đến khi phát hiện một chiếc USB cũ.
Anh cắm vào máy tính.
Bên trong có một thư mục.
Tên là:
“Kế hoạch dự phòng.”
Anh mở ra.
Hàng trăm tài liệu xuất hiện.
Các phương án ứng phó khủng hoảng.
Chiến lược mở rộng thị trường.
Kế hoạch tái cấu trúc.
Thậm chí còn có bản dự báo cho ba năm tiếp theo.
Ngày tạo tài liệu.
Là hai năm trước.
Tống Cẩn Niên ngồi lặng người.
Những thứ này.
Thẩm Dịch đã chuẩn bị từ rất lâu.
Cô gần như dùng toàn bộ thanh xuân để bảo vệ công ty.
Bảo vệ anh.
Trong thư mục cuối cùng.
Có một tệp ghi chú.
Anh mở ra.
Dòng chữ đầu tiên hiện lên.
“Nếu một ngày em không còn ở đây.”
“Hy vọng những thứ này vẫn có thể giúp anh.”
Tim anh bỗng đau nhói.
Đến mức phải vịn tay vào bàn.
…
Nửa tháng sau.
Tống Cẩn Niên bắt đầu điều tra toàn bộ quá khứ.
Anh gặp nhân viên cũ.
Gặp đối tác cũ.
Gặp những người từng làm việc cùng hai người.
Mỗi lần điều tra.
Anh lại biết thêm một sự thật.
Hóa ra năm đó.
Cơ hội đầu tư quan trọng nhất của công ty là do Thẩm Dịch giành được.
Hóa ra lần anh bị cổ đông gây áp lực.
Là Thẩm Dịch đứng ra thuyết phục từng người.
Hóa ra cô từng nhận được học bổng MBA ở nước ngoài.
Nhưng vì công ty đang khó khăn nên từ bỏ.
Mỗi một sự thật.
Đều giống như một nhát dao.
Âm thầm cứa vào lòng anh.
Anh càng biết.
Càng hối hận.
Càng hiểu.
Người rời đi không phải vì hết yêu.
Mà vì đã bị tổn thương tới mức không thể tiếp tục nữa.
…
Mùa đông năm ấy.
Nam Thành đổ mưa lớn.
Tôi vừa tan làm.
Xe mới dừng trước khu chung cư.
Điện thoại đã nhận được cuộc gọi từ bảo vệ.
“Thẩm tiểu thư.”
“Dưới lầu có một người tìm cô.”
“Tôi bảo anh ta đi nhưng anh ta không chịu.
”
Tôi hơi nhíu mày.
Bước tới cửa sổ nhìn xuống.
Dưới ánh đèn vàng nhạt.
Một bóng người quen thuộc đang đứng trong mưa.
Áo khoác đã ướt sũng.
Mái tóc cũng ướt.
Nhưng vẫn đứng đó không nhúc nhích.
Là Tống Cẩn Niên.
Anh ngẩng đầu.
Đúng lúc ánh mắt hai người chạm nhau.
Khoảng cách giữa tầng mười hai và mặt đất rất xa.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt anh.
Một lúc lâu sau.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ số lạ.
“Thẩm Dịch.”
“Anh có thể gặp em một lần không?”
Tôi nhìn màn hình.
Lại nhìn người đàn ông dưới mưa.
Rất lâu.
Rất lâu.
Cuối cùng vẫn chậm rãi kéo rèm cửa lại.
Che khuất toàn bộ ánh sáng.
Cũng che khuất bóng dáng ấy.
Ngoài trời.
Mưa càng lúc càng lớn.
Còn trong căn hộ.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Từ đầu đến cuối.
Không trả lời một chữ.
Bởi có những người.
Khi muốn trân trọng thì đã quá muộn.
Có những tình cảm.
Khi muốn cứu vãn thì đã không còn kịp nữa.
10
Từ sau đêm đứng dưới mưa.
Tống Cẩn Niên không xuất hiện nữa.
Ít nhất là trên bề mặt.
Nhưng tôi biết.
Anh vẫn chưa từ bỏ.
Bởi vì cuộc sống của tôi bắt đầu xuất hiện những dấu vết kỳ lạ.
Ngày đầu tiên.
Công ty tăng ca tới mười giờ đêm.
Khi bước ra khỏi tòa nhà.
Tôi phát hiện bảo vệ đang phát ô cho nhân viên.
Một chiếc ô màu đen được đưa tới trước mặt tôi.
“Thẩm tổng.”
“Có người gửi cho cô.”
Tôi nhìn chiếc ô.
Không nhận.
“Cảm ơn.”
“Anh giữ lại dùng đi.”
Rồi trực tiếp bước vào màn mưa.
Ngày thứ ba.
Tôi bị cảm.
Sốt nhẹ.
Buổi sáng mở cửa.
Bên ngoài đặt một túi thuốc.
Tất cả đều là loại tôi từng dùng.
Ngay cả liều lượng cũng được ghi chú cẩn thận.
Tôi nhìn rất lâu.
Cuối cùng gọi điện cho bảo vệ.
“Nếu lần sau còn có người gửi đồ.”
“Phiền anh trả lại giúp tôi.”
Bảo vệ ngập ngừng.
“Dạ… được.”
…
Nhưng Tống Cẩn Niên không từ bỏ.
Anh giống như một người đang cố gắng bù đắp tất cả những gì đã bỏ lỡ.
Lặng lẽ.
Kiên trì.
Không quấy rầy.
Nhưng luôn xuất hiện.
Một lần.
Tôi đi công tác tới Hải Thành.
Chuyến bay bị hủy vì thời tiết xấu.
Hơn một trăm hành khách mắc kẹt trong sân bay.
Khách sạn xung quanh đều kín phòng.
Tôi ngồi trong phòng chờ.
Chuẩn bị thức trắng đêm.
Một nhân viên sân bay bỗng tìm tới.
“Xin hỏi cô là Thẩm tiểu thư?”
Tôi ngẩng đầu.
“Đúng.”
“Có người đã đặt phòng khách sạn cho cô.”
Tôi lập tức hiểu ra.
Người đó là ai.
Nhưng tôi vẫn từ chối.
“Không cần.”
“Tôi tự giải quyết được.”
Nhân viên hơi khó xử.
“Có điều…”
“Phòng đã thanh toán rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)