Tôi im lặng vài giây.
Cuối cùng vẫn nhận chìa khóa.
Không phải vì cảm động.
Mà vì không muốn làm khó người khác.
…
Thời gian trôi qua từng ngày.
Tống Cẩn Niên dường như thật sự thay đổi.
Không còn dùng tiền bạc.
Không còn dùng quyền lực.
Cũng không ép buộc.
Có lần tôi tham dự một buổi tiệc thương mại.
Một vị khách say rượu cố tình quấy rối.
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Người đàn ông kia đã bị kéo ra.
Tống Cẩn Niên đứng trước mặt tôi.
Ánh mắt lạnh như băng.
“Xin lỗi.”
“Anh ta uống nhiều quá.”
Sau khi xử lý xong.
Anh không ở lại.
Chỉ khẽ gật đầu.
Rồi xoay người rời đi.
Từ đầu đến cuối.
Không hề nhắc tới chuyện tình cảm.
Điều đó khiến tôi bất ngờ.
Bởi người kiêu ngạo như Tống Cẩn Niên.
Từng quen được người khác ngưỡng mộ.
Giờ lại cam tâm đứng ở vị trí thấp như vậy.
…
Mùa xuân tới.
Dự án lớn nhất năm của tập đoàn Thiên Thịnh chính thức khởi động.
Tôi gần như sống luôn trong công ty.
Áp lực công việc quá lớn.
Có hôm ba ngày chỉ ngủ chưa tới mười tiếng.
Kết quả.
Trong cuộc họp quan trọng.
Tôi ngất xỉu.
Khi tỉnh lại.
Mùi thuốc sát trùng quen thuộc tràn ngập khoang mũi.
Bệnh viện.
Tôi khẽ mở mắt.
Người đầu tiên nhìn thấy lại là Tống Cẩn Niên.
Anh đang ngồi bên giường.
Áo sơ mi nhăn nhúm.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Dường như đã rất lâu không ngủ.
Thấy tôi tỉnh.
Anh lập tức đứng dậy.
“Có khó chịu ở đâu không?”
Tôi nhìn anh.
Giọng nói vẫn bình tĩnh.
“Tống tổng.”
“Anh không cần ở đây.”
Ánh mắt anh khẽ tối lại.
Nhưng vẫn cười.
“Bác sĩ nói em làm việc quá sức.”
“Anh chỉ muốn xác nhận em không sao.”
“Giờ xác nhận xong rồi.”
Tôi quay đầu nhìn ra cửa sổ.
“Vậy anh có thể về được rồi.”
Không khí lập tức yên lặng.
Một lúc sau.
Tống Cẩn Niên chậm rãi đứng lên.
Trước khi đi.
Anh dừng lại trước cửa.
“Thẩm Dịch.”
“Anh biết hiện tại mình không có tư cách.”
“Nhưng anh vẫn muốn nói.”
“Anh rất xin lỗi.”
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Tôi nhìn khoảng không trước mặt.
Trong lòng không còn đau nữa.
Chỉ còn bình lặng.
…
Một tuần sau.
Tôi xuất viện.
Buổi tối.
Tống Cẩn Niên chủ động hẹn gặp.
Lần này.
Tôi đồng ý.
Quán cà phê ven biển.
Ánh đèn vàng dịu dàng trải dài trên mặt nước.
Tống Cẩn Niên ngồi đối diện.
Gầy đi rất nhiều.
Người đàn ông từng luôn chỉnh tề và hoàn hảo.
Bây giờ lại mang theo vẻ mệt mỏi khó giấu.
Anh nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng mới cất tiếng.
“Anh không mong em tha thứ ngay.”
“Anh cũng không dám yêu cầu em quay lại.”
“Anh chỉ muốn nói.”
“Anh biết mình sai rồi.
”
Tôi khuấy nhẹ ly cà phê.
Không đáp.
Anh tiếp tục.
“Những điều em làm cho anh.”
“Anh đều biết hết rồi.”
“Anh thật sự rất hối hận.”
Lần đầu tiên.
Tống Cẩn Niên cúi đầu.
Kiêu ngạo nhiều năm của anh.
Cuối cùng cũng bị sự thật nghiền nát.
“Từ nay về sau.”
“Anh sẽ không ép em.”
“Nhưng anh muốn dùng phần đời còn lại để bù đắp.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Rất lâu.
Rất lâu.
Cuối cùng mới nhẹ giọng nói:
“Tống Cẩn Niên.”
Ánh mắt anh lập tức sáng lên.
Tôi đặt tách cà phê xuống.
Khóe môi khẽ cong.
Không phải nụ cười yêu thương.
Mà là nụ cười nhẹ nhõm.
“Tôi tha thứ cho anh rồi.”
Cả người anh khựng lại.
Đôi mắt dần đỏ lên.
Nhưng chưa kịp vui mừng.
Tôi đã tiếp tục.
“Tôi tha thứ.”
“Vì tôi không muốn sống mãi trong quá khứ.”
“Không muốn tiếp tục hận anh.”
“Không muốn để những chuyện cũ ảnh hưởng tới cuộc sống hiện tại.”
Từng lời đều bình tĩnh.
Nhưng lại giống như lưỡi dao sắc bén nhất.
“Tuy nhiên.”
“Tống Cẩn Niên.”
“Tôi tha thứ cho anh.”
“Không có nghĩa tôi sẽ quay lại.”
Nụ cười trên môi anh dần đông cứng.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Lần đầu tiên nói ra điều đã giấu trong lòng rất lâu.
“Tình yêu của tôi dành cho anh.”
“Đã dùng hết trong bảy năm đó rồi.”
“Một giọt cuối cùng.”
“Cũng cạn sạch vào ngày chúng ta ly hôn.”
Gió biển thổi qua.
Mang theo hơi lạnh nhè nhẹ.
Tống Cẩn Niên ngồi bất động.
Giống như vừa bị ai đó rút hết sức lực.
Bởi cuối cùng anh cũng hiểu.
Tha thứ.
Không phải là kết thúc.
Mà mới chỉ là điểm bắt đầu cho hành trình chuộc lỗi của anh.
Còn muốn bước lại gần người phụ nữ này.
Anh vẫn còn phải đi một quãng đường rất dài.
11
Một năm sau.
Dự án hợp tác giữa tập đoàn Thiên Thịnh và Bắc Thành chính thức hoàn thành.
Đây là dự án thương mại lớn nhất trong năm.
Cũng là dự án giúp cả hai tập đoàn cùng giành được giải thưởng quốc tế danh giá.
Địa điểm trao giải.
Là một quốc gia nằm gần vòng Bắc Cực.
Ngay khi nhận được thư mời.
Tôi đã từ chối.
Không phải vì công việc.
Mà vì một lý do khác.
Bởi nơi đó.
Là vùng cực.
Là nơi từng xuất hiện trong lời hứa năm xưa.
Nhưng cuối cùng.
Chủ tịch tập đoàn Thiên Thịnh vẫn thuyết phục được tôi.
“Đây là thành quả của cô.”
“Không ai có quyền thay cô nhận giải.”
Thế là.
Tôi lên đường.
…
Chiếc máy bay đáp xuống giữa màn tuyết trắng.
Ngoài cửa sổ.
Thế giới như được phủ bằng pha lê.
Đẹp tới mức không chân thực.
Sau khi nhận phòng khách sạn.
Tôi đứng trước cửa kính rất lâu.
Đột nhiên nhớ tới bức ảnh năm nào.
Tấm ảnh vùng cực được đặt trên bàn làm việc của Tống Cẩn Niên.
Chaporia
Bình Luận (0)