Lúc ấy anh ôm tôi.
Ánh mắt sáng rực.
“Nếu sau này thành công.”
“Anh sẽ đưa em tới đây.”
Bảy năm trôi qua.
Cuối cùng tôi cũng tới.
Chỉ là người bên cạnh đã không còn nữa.
…
Buổi lễ trao giải diễn ra rất thuận lợi.
Tôi đại diện Thiên Thịnh lên nhận giải.
Dưới ánh đèn.
Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng.
Nhưng khi bước xuống sân khấu.
Tôi lại nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Tống Cẩn Niên.
Anh đứng cách đó không xa.
Ánh mắt bình tĩnh.
Không tiến tới.
Cũng không cố ý bắt chuyện.
Giống như chỉ vô tình gặp lại.
Nhưng tôi biết.
Trên đời này không có nhiều sự trùng hợp như vậy.
Buổi tối.
Ban tổ chức tổ chức tiệc chúc mừng.
Rất nhiều người đi uống rượu.
Đi nhảy múa.
Riêng tôi một mình đi bộ ra ngoài.
Bầu trời đêm nơi vùng cực đẹp đến kinh ngạc.
Tuyết rơi rất nhẹ.
Xa xa là những dãy núi phủ trắng.
Tôi kéo chặt áo khoác.
Đang chuẩn bị quay về.
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
“Tiểu Dịch.”
Bước chân tôi khựng lại.
Tống Cẩn Niên đứng cách đó vài mét.
Dưới ánh đèn vàng nhạt.
Anh gầy hơn lần gặp trước.
Nhưng ánh mắt lại bình tĩnh hơn rất nhiều.
Không còn nóng vội.
Không còn cố chấp.
Chỉ còn chân thành.
“Tôi nghĩ.”
“Anh nên gọi tôi là Thẩm Dịch.”
Tôi nhàn nhạt nói.
Anh im lặng vài giây.
Sau đó gật đầu.
“Được.”
“Thẩm Dịch.”
Lần đầu tiên.
Anh gọi trọn vẹn tên tôi như thế.
…
Hai người cùng đứng dưới trời tuyết.
Không ai nói gì.
Cho tới khi Tống Cẩn Niên chủ động mở lời.
“Anh biết.”
“Hiện tại em không cần bất cứ lời giải thích nào.”
“Nhưng có vài chuyện.”
“Anh vẫn muốn nói.”
Tôi không ngăn cản.
Anh khẽ cười.
Nụ cười đầy tự giễu.
“Một năm qua.”
“Anh luôn nghĩ.”
“Nếu ngày đó mình tin em thêm một lần.”
“Nếu ngày đó mình quay đầu sớm hơn.”
“Có phải mọi chuyện sẽ khác không.”
“Từ trước tới nay.”
“Anh luôn cho rằng mình rất thông minh.”
“Nhưng hóa ra.”
“Người ngu ngốc nhất lại là anh.”
Tôi lặng lẽ nhìn màn tuyết trước mặt.
Không lên tiếng.
Tống Cẩn Niên tiếp tục.
“Anh từng nghĩ.”
“Những gì em làm đều là đương nhiên.”
“Em sẽ luôn ở đó.”
“Luôn tha thứ.”
“Luôn chờ anh.”
“Cho tới ngày em thật sự rời đi.”
“Anh mới phát hiện.”
“Không có gì là đương nhiên cả.”
Gió lạnh thổi qua.
Giọng nói của anh có chút khàn.
“Anh nợ em một lời xin lỗi.”
“Không phải vì ly hôn.”
“Không phải vì Hạ Vãn Tình.”
“Mà vì suốt bảy năm.”
“Anh chưa từng đối xử với em như cách em xứng đáng được đối xử.”
Lần đầu tiên.
Tôi cảm thấy hốc mắt hơi nóng.
Bởi vì những lời này.
Tôi đã từng chờ rất lâu.
Rất lâu.
Nhưng khi thật sự nghe thấy.
Mọi đau đớn dường như đã không còn quan trọng nữa.
…
Đúng lúc ấy.
Một tiếng kinh hô vang lên từ xa.
“Nhìn kìa!”
“Xuất hiện rồi!”
Tôi vô thức ngẩng đầu.
Bầu trời đêm đột nhiên bừng sáng.
Những dải ánh sáng xanh biếc chậm rãi lan rộng.
Giống như dòng sông thần bí đang chảy giữa ngân hà.
Cực quang.
Xuất hiện rồi.
Khung cảnh đẹp tới mức khiến người ta nghẹn thở.
Tôi đứng lặng.
Ánh mắt không thể rời đi.
Bảy năm trước.
Tôi từng tưởng tượng vô số lần.
Nếu được cùng người mình yêu nhìn thấy cực quang sẽ như thế nào.
Không ngờ.
Một ngày nào đó.
Giấc mơ ấy lại thật sự trở thành hiện thực.
Bên cạnh.
Tống Cẩn Niên cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Một lúc lâu sau.
Anh mới khẽ nói:
“Anh nợ em bảy năm.”
Chỉ một câu.
Đơn giản tới mức không giống anh.
Nhưng cũng chân thành tới mức khiến lòng người run lên.
Tôi quay đầu nhìn anh.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của người đàn ông này.
Khoảnh khắc ấy.
Mọi ký ức cùng nhau trưởng thành.
Cùng nhau khởi nghiệp.
Cùng nhau yêu đương.
Từng chút một hiện lên.
Tôi đột nhiên bật khóc.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì cuối cùng.
Những năm tháng ấy cũng có một lời hồi đáp.
…
Ba tháng sau.
Tống Cẩn Niên chính thức từ chức vị trí tổng giám đốc.
Trao quyền quản lý cho đội ngũ mới.
Anh chuyển tới Nam Thành.
Không còn bận rộn ngày đêm.
Không còn sống trong các cuộc họp.
Anh bắt đầu học cách sống.
Cũng học cách yêu một người.
Lần này.
Bằng hành động.
Không phải lời hứa.
…
Một năm sau.
Lễ cưới được tổ chức bên bờ biển.
Không có truyền thông.
Không có khách mời xa lạ.
Chỉ có gia đình và bạn bè thân thiết.
Tôi mặc váy cưới màu trắng.
Đi từng bước trên thảm hoa.
Ở cuối con đường.
Tống Cẩn Niên đang đứng đợi.
Giống như rất nhiều năm trước.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau.
Anh bỗng cười.
Nụ cười giống hệt chàng trai năm hai mươi ba tuổi.
Người từng nói với tôi rằng:
“Chúng ta nhất định sẽ thành công.”
Lần này.
Tôi cũng cười.
Sau tất cả những mất mát.
Những tổn thương.
Những tiếc nuối.
Chúng tôi cuối cùng vẫn tìm được nhau lần nữa.
…
Nhiều năm sau.
Trong phòng khách ngôi nhà ven biển.
Có treo một bức ảnh rất lớn.
Trong ảnh.
Hai người đứng dưới cực quang.
Tay nắm tay.
Mỉm cười nhìn về phía trước.
Đó là lời hứa đến muộn bảy năm.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn kịp thực hiện.
Chaporia
Bình Luận (0)