Quỳ rầm xuống đất.
Đầu gối đau nhói.
Đau đến mức suýt bật khóc.
Đợi tới khi hoàn hồn.
Ta mới phát hiện Dung Yên cũng đang quỳ trên đất.
Tay nắm khăn, khóc nức nở.
Sắc mặt cữu mẫu xanh mét.
“Hai đứa các ngươi thật giỏi lắm!”
Từ những lời mắng chửi liên hồi của bà.
Ta mới ghép nối được đầu đuôi sự việc.
Khoảng thời gian này.
Dung Yên mỗi lần đi “phó ước” với Bùi Hành An.
Đều bỏ ta giữa đường.
Thực chất là để đi gặp Trương công tử ở Bạch Lộc thư viện.
Hai người lúc trời nắng thì ngắm hoa.
Lúc trời mưa thì đối thơ.
Đã qua lại với nhau được một thời gian.
Biểu tỷ khóc rất thương tâm.
Nói Trương công tử văn chương tốt.
Học thức tốt.
Lại là học trò cưng của Sơn trưởng.
Hai người tâm đầu ý hợp.
Cữu mẫu tức đến phát run.
Bà hung hăng trừng mắt nhìn ta:
“Đúng là con sói mắt trắng nuôi không quen!”
“Tiểu nương ngươi quyến rũ cô gia, ngươi lại quyến rũ con rể mà ta vừa ý!”
“Nếu không phải vì ngươi, nó sẽ đi cùng tên thư sinh kia sao?”
“Ngươi cố ý đúng không?”
Những lời ấy vô cùng khó nghe.
Ta thấy tủi thân.
Hai mắt chua xót.
Vội cãi rằng không phải.
“Không phải?”
Cữu mẫu lấy ra một chiếc khăn lụa.
Hung hăng ném xuống trước mặt ta.
“Vậy ngươi nói xem, thứ này có phải Bùi Hành An tặng cho ngươi không?”
Ta há miệng.
Không biết phải trả lời thế nào.
Phải.
Mà cũng không phải.
Có một lần.
Ta và chàng đang đi trên đường.
Bỗng có quan binh đuổi theo một đám đạo tặc lao tới.
Bùi Hành An kéo ta ra phía sau, trở tay rút đao.
Đao quang lóe lên.
Chỉ trong chớp mắt, tên kia đã bị chàng khống chế.
Ta sợ đến tim đập chân run hồi lâu.
Cho tới khi có một bàn tay vén mũ màn của ta lên.
Ta mới phát hiện trên mũ màn đã dính máu.
“Cô nương đừng sợ, đó là kẻ xấu.”
Ta nói mình không sợ.
“Ngài có bị thương không?”
Chàng cười đáp là không.
Thấy mũ màn của ta đã bẩn.
Chàng liền lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa đưa cho ta, bảo ta dùng để chắn gió.
Ta vốn định giặt sạch rồi trả lại.
Ai ngờ không biết vì sao.
Khăn phơi trong viện lại biến mất.
Ta cố giải thích.
Nhưng cữu mẫu thế nào cũng không tin.
Những lời nguyền rủa nối tiếp nhau.
Từng câu từng chữ như những cái tát quất lên mặt ta.
Nóng rát đau đớn.
“Ngươi đúng là có bản lĩnh đấy!”
“Mặt đã thành ra như vậy rồi mà vẫn câu dẫn được thế tử phủ Hầu!”
“Quyến rũ con trai ta không thành, giờ lại đi quyến rũ thế tử!”
“Thể diện Quốc công phủ đều bị ngươi làm mất sạch!”
Ta quỳ trên đất.
Một lời cũng không nói.
Trong lòng khó chịu vô cùng.
Trước kia ta lấy lòng Dung Tắc.
Bà nói ta quyến rũ chàng.
Bây giờ ngay cả Bùi Hành An ta cũng chưa từng dám mơ tưởng.
Bà vẫn nói ta quyến rũ chàng.
Dường như thế nào cũng là sai.
Dung Yên khóc đến thảm thương.
Nhưng vẫn mềm lòng, lên tiếng bênh vực ta:
“Mẫu thân mắng muội ấy làm gì?”
“Là con lừa muội ấy. Muội ấy hoàn toàn không biết gì, chỉ nghe lời con làm việc mà thôi.”
Cữu mẫu tức giận quát lớn:
“Con câm miệng cho ta!”
“Con là đích tiểu thư của Quốc công phủ!”
“Còn tên họ Trương kia chỉ là một thư sinh nghèo, hắn lấy tư cách gì mà xứng với con?”
Dung Yên càng khóc dữ dội hơn.
Quốc công gia đang theo thánh giá đi săn mùa thu.
Ngoại tổ mẫu cũng đã về nhà mẹ đẻ.
Hiện giờ trong phủ.
Người làm chủ là cữu mẫu.
Bà muốn nghiêm trị chúng ta.
Dung Yên bị cấm túc.
Còn ta bị phạt quỳ từ đường.
08
Cữu mẫu tức đến không nhẹ.
Chaporia
Bình Luận (0)