Bà sợ ta làm hỏng hôn sự giữa biểu tỷ và Bùi Hành An.
Cho nên muốn mau chóng gả ta đi.
Chỉ trong ba ngày.
Bà đã chọn được một đồ tể ở phía đông thành.
Cữu mẫu gọi ta tới trước mặt.
Từ trên xuống dưới đánh giá ta một lượt rồi chê bai:
“Tiểu nương ngươi là thiếp thất.”
“Xuất thân của ngươi như vậy, cũng chỉ có số làm thiếp cho người khác thôi.”
“Ngươi là thứ nữ của cô gia. Theo lý mà nói vốn chẳng có quan hệ gì với Quốc công phủ chúng ta.”
“Mối hôn sự này cũng coi như môn đăng hộ đối.”
Làm thiếp?
Ta mới không làm.
Tiểu nương để lại cho ta một ít ruộng đất.
Ta cũng có chút bạc.
Cùng lắm thì trở về quê nhà, gả cho một gia đình bình thường.
Dù sao cũng tốt hơn làm thiếp cho người khác.
Sợ cữu mẫu phát hiện ý định của mình.
Ta giả vờ nhận mệnh, khóc lóc trở về phòng.
Mặc kệ đầu gối vẫn còn sưng đau.
Trong đêm liền thu dọn hành lý.
Trời còn chưa sáng.
Ta đã rời khỏi thành.
Mua một chiếc xe la ở ngoài thành.
Một đường đi về phía nam.
Chỉ cần đi đủ xa.
Cữu mẫu sẽ không đuổi kịp ta.
Chiếc xe la lắc lư tiến về phía trước.
Hai ngày sau mới vượt qua được một ngọn núi.
Nhưng lúc con người ta gặp vận xui.
Bước nào cũng là hố sâu.
Gió thổi làm bóng cây lay động.
Cơn mưa đầu thu đầu tiên lất phất rơi xuống.
Xe la mắc kẹt trong vũng bùn.
Thế nào cũng không kéo ra được.
Ta thở hổn hển đẩy hồi lâu.
Bánh xe vẫn không nhúc nhích.
Toàn thân bị mưa xối ướt.
Ta chỉ đành chui vào trong xe tránh mưa.
Co người trong xe.
Ôm đầu gối.
Âm thầm tủi thân.
Bắt đầu hối hận.
Có phải quyết định của mình quá bốc đồng rồi không?
Đi quá vội.
Không mang đủ y phục.
Cũng chẳng mang theo áo tơi.
Một trận mưa đã khiến ta chật vật vô cùng.
Khóc đến đầu óc choáng váng.
Mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng vó ngựa.
Tiếng vó ngựa từ xa đến gần.
Rồi nhanh chóng lướt qua.
Ta vùi mặt vào đầu gối.
Khóc còn dữ dội hơn.
Đúng lúc ấy.
Mành xe đột nhiên bị vén lên.
Gió mưa ùa vào.
Ta ngẩng đầu.
Qua đôi mắt đẫm lệ.
Nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Bùi Hành An khom người đứng ngoài xe.
Nước mưa theo chiếc áo tơi trên người chàng nhỏ xuống không ngừng.
Chàng nhìn ta thật kỹ mấy lần.
Xác định ta không sao.
Lúc ấy mới như trút được gánh nặng, thở phào một hơi thật dài.
Ta kinh ngạc trợn tròn mắt.
Giọt lệ nơi khóe mắt còn chưa kịp lau đã lăn xuống.
Ta vội vàng lau đi.
Theo bản năng không muốn để lộ vẻ yếu đuối.
“Ngài… chẳng phải đang theo thánh giá đi săn mùa thu sao?”
“Sao lại ở đây?”
Bùi Hành An không trả lời.
Chỉ tháo dây cương con la.
Buộc sang ngựa của mình.
“Con la này chạy không nhanh.”
“Ta đưa cô nương trở về.”
Trở về?
Ta lập tức hoảng hốt.
Nhớ lại những lời cay nghiệt cữu mẫu từng mắng.
Trong lúc cuống quýt.
Ta kéo lấy tay áo chàng.
“Ta không về Quốc công phủ đâu.”
“Ta muốn về quê.”
“Không cần ngài đưa ta đi.”
Chàng cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt tay áo mình.
Khẽ nhíu mày.
“Vì sao?”
Ta mím môi.
Không nói nên lời.
Nếu chàng đưa ta trở về.
Cữu mẫu sẽ nói gì đây?
“Đúng là mặt hồ ly tinh, quả nhiên quyến rũ được thế tử phủ Hầu, người ta còn đuổi theo tận ngoài thành.”
Ba chữ “hồ ly tinh”.
Mỗi lần cữu mẫu nói.
Ta đều cảm thấy mình xấu đi một phần.
Nhưng ta sinh ra đã như vậy.
Ta biết làm sao đây?
“Bọn họ nói ta… còn ngài…”
Ta nghẹn ngào.
Không dám nói tiếp.
Bọn họ sẽ nói ta quyến rũ ngài.
Chaporia
Bình Luận (0)