Ta xấu hổ đến cực điểm.
Chỉ cần nghĩ tới từ ấy thôi.
Mặt đã nóng bừng lên.
Khóe mắt lại cay xè.
Chàng tìm tới đây.
Nhất định đã biết chuyện gì xảy ra.
Bùi Hành An im lặng một lúc.
Tiếng mưa bỗng như nhỏ đi.
Giọng nói của chàng dịu dàng đến lạ:
“Ừm.”
“Cữu mẫu của cô nương nói sai rồi.”
“Cô nương không hề quyến rũ ta.”
“Là ta quyến rũ cô nương.”
Ta ngẩn người.
Mưa vẫn rơi.
Gió vẫn lùa vào trong xe.
Lạnh đến mức toàn thân ta phát run.
Nhưng gương mặt lại lập tức nóng bừng lên.
Bùi Hành An ngồi vững vàng trên càng xe.
Quay đầu nhìn ta.
Đôi mắt sáng hơn cả những vũng nước đọng sau mưa.
“Có ta ở đây.”
“Ta sẽ không để cô nương làm thiếp.”
Chỉ là một câu rất nhẹ.
Nhưng tim ta đập thình thịch.
Còn lớn hơn cả tiếng mưa.
Trong lòng rối như tơ vò.
Không ngừng suy đoán ý của chàng.
Con ngựa hắt hơi một tiếng.
Rồi hí vang.
Tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên.
Rốt cuộc là có ý gì?
Trong lòng hỗn loạn.
Đến mức không biết mình đã vô thức hỏi thành lời.
Giọng Bùi Hành An từ bên ngoài truyền vào.
Mang theo ý cười.
Dịu dàng đến mức khiến lòng người mềm nhũn:
“Là ta muốn cưới cô nương.”
09
Lúc trở về Quốc công phủ.
Trong phủ đã loạn thành một đoàn.
Ngoại tổ mẫu trở về rồi.
Đang nghiêm khắc trách mắng cữu mẫu:
“Dù Thịnh Tiêm Tiêm là thứ xuất, nhưng nữ nhi của ta vẫn luôn coi con bé như con ruột!”
“Nó chính là biểu tiểu thư của Quốc công phủ!”
“Chưa đến lượt ngươi tùy tiện quyết định hôn sự của nó!”
“Ngươi đối xử với nó như vậy, là muốn người ngoài bàn tán rằng Quốc công phủ chúng ta ngay cả một cô nương cũng không dung nổi sao?”
Bị quở trách.
Sắc mặt cữu mẫu lúc xanh lúc trắng.
Một câu cũng không dám cãi.
Trong đại sảnh vô cùng hỗn loạn.
Nhưng ngay khoảnh khắc tất cả mọi người nhìn thấy Bùi Hành An nắm tay ta bước vào.
Khắp nơi lập tức im phăng phắc.
Sau đó.
Cả sảnh đường như nổ tung.
Ta hình như bị sốt.
Đầu óc mơ mơ màng màng.
Nghe mọi chuyện không được rõ lắm.
Nhưng lại nghe rất rõ.
Bùi Hành An đang cầu thân với ngoại tổ mẫu.
Sắc mặt cữu mẫu thay đổi liên tục.
Bà gượng cười nói thân phận của ta không xứng với thế tử, Dung Yên mới là người thích hợp.
Cùng lắm cũng chỉ có thể để ta làm thiếp.
Lúc này Bùi Hành An không còn ôn hòa nữa.
Ta chưa từng thấy dáng vẻ mày mắt lạnh lùng, uy nghi tự sinh của chàng.
Giọng nói trầm ổn mà kiên quyết:
“Tiểu điệt cầu cưới Thịnh Tiêm Tiêm làm chính thê.”
“Chuyện này ta đã báo với phụ thân. Người cũng đã đồng ý.”
“Là thê.”
“Không phải thiếp.”
Sắc mặt cữu mẫu vô cùng khó coi.
Dung Yên đã được thả ra.
Nàng nhỏ giọng phụ họa:
“Mẫu thân chẳng qua chỉ muốn kết thân với Hầu phủ thôi.”
“Ai gả chẳng như nhau?”
“Để Tiêm Tiêm gả đi là vừa đẹp. Con thấy được đó.”
Cữu mẫu hung hăng trừng mắt nhìn nàng.
Bảo nàng ngậm miệng.
Ngoại tổ mẫu không quyết định được.
Bèn kéo ta sang một bên.
“Tắc ca nhi vẫn còn ở Giang Nam.”
“Một tháng nữa là trở về rồi.”
“Con không đợi nó sao?”
Ta không hiểu vì sao ngoại tổ mẫu lại hỏi như vậy.
Ta đợi chàng làm gì?
Ta lắc đầu.
Cúi mắt xuống, nhỏ giọng nói:
“Xin ngoại tổ mẫu thành toàn.”
Ngoại tổ mẫu nhìn ta một lúc lâu.
Cuối cùng không nói thêm gì.
Chỉ vỗ nhẹ lên tay ta.
Đồng ý hôn sự của chúng ta.
Trong lòng ta buông lỏng.
Rồi thật sự đổ bệnh.
Trong lúc bệnh.
Có một trận mưa lớn đổ xuống.
Đánh tan hết bông liễu bay khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Chaporia
Bình Luận (0)