20px

Hai người ngồi cạnh nhau.

Giống như một đôi kim đồng ngọc nữ.

Sau khi Phương cô nương rời đi.

Dung Tắc phát hiện ra chúng ta.

Mấy cô nương lập tức giải tán.

Ta đi chậm.

Rơi lại phía sau cùng.

“Tiêm Tiêm.”

Dung Tắc gọi ta lại.

Ta lúng túng vô cùng.

Chỉ đành dừng bước.

Quay người lại.

Dung Tắc đứng trước mặt ta.

Liếc nhìn về phía thủy tạ.

Đột nhiên hỏi:

“Muội thấy Phương cô nương thế nào?”

Ta ngây người.

“A?”

“Ta… ta thấy rất tốt.”

Ta cân nhắc từng lời.

Không dám nói bậy.

“Nghe nói Phương cô nương hiền thục lương thiện, học rộng hiểu nhiều.”

“Rất xứng đôi với biểu huynh.”

Dung Tắc gật đầu.

Lại nói:

“Nàng ấy tính tình ôn thuận, khoan dung rộng lượng, sẽ không làm khó người khác.”

“Nếu nàng ấy gả vào phủ, hẳn sẽ không làm khó muội.”

Ta ừ một tiếng.

Tỏ ý đồng ý.

Tháng sau ta đã thành thân rồi.

Đến lúc đó.

Ta gả cho ta.

Chàng cưới của chàng.

Mỗi người sống cuộc sống riêng.

Phương cô nương cũng chẳng đến mức làm khó được ta.

Công tử thế gia đúng là khác biệt.

Dù không thích cái vẻ “hồ ly tinh” của ta.

Nhưng nể tình thân thích.

Vẫn lo lắng tẩu tẩu tương lai sẽ bắt nạt biểu muội xa nhà như ta.

Ta cong môi cười:

“Đa tạ biểu huynh quan tâm.”

Nói xong.

Dung Tắc khẽ cười.

Tiến lên một bước:

“Đợi ta thành thân rồi, sẽ đón muội…”

“Đại công tử!”

Tiểu tư vội vàng chạy tới.

Ngắt lời chàng.

Nói Quốc công gia mời chàng tới thư phòng.

Chàng đành nuốt lại lời chưa nói hết.

Cuối cùng dặn dò ta:

“Thế tử phủ Vĩnh Ninh Hầu sắp thành thân.”

“Ta định mở tiệc ở Vọng Giang Lâu, mời vợ chồng họ tới dùng bữa.”

“Đến lúc đó muội đi cùng ta.”

Ta lập tức vui vẻ đáp:

“Được ạ.

11

Ngày đi dự tiệc.

Ta dậy từ rất sớm để trang điểm.

Thay một bộ y phục thật đẹp.

Đứng trước gương đồng ngắm đi ngắm lại.

Lúc ấy ta mới hiểu.

Thế nào gọi là vì người mình thích mà tô điểm bản thân.

Ngay cả Dung Tắc nhìn thấy.

Cũng không khỏi sững người.

Sau đó quay mặt đi.

Nhàn nhạt nói:

“Rất đẹp.”

Chàng rất hiếm khi khen ta.

Ta mím môi cười.

Vọng Giang Lâu là tửu lâu tốt nhất kinh thành.

Đứng bên cửa sổ có thể nhìn thấy toàn bộ dòng Lĩnh Giang.

Gió sông thổi vào từ cửa sổ.

Mang theo chút lạnh.

Lúc tới nhã gian.

Bùi Hành An đã chờ sẵn.

Chàng đứng bên cửa sổ.

Vạt áo bị gió thu nâng lên.

Cả người giống như một bức thủy mặc nhạt màu.

Khiến người ta hoàn toàn không liên tưởng được tới dáng vẻ lưu loát khi bắt cướp hôm ấy.

Không hiểu vì sao.

Chỉ cần nhìn thấy chàng.

Trong lòng ta liền dâng lên một niềm vui khó tả.

Dung Tắc chắp tay hành lễ:

“Bùi huynh, sao chỉ có một mình huynh?”

Ý cười lan vào đáy mắt.

Ánh mắt Bùi Hành An rơi trên người ta:

“Làm phiền Dung huynh đưa vị hôn thê của ta tới đây.”

Dung Tắc sững người.

“Vị hôn thê của huynh?”

Trong ánh mắt kinh ngạc của chàng.

Ta rời khỏi bên cạnh chàng.

Đi tới trước mặt Bùi Hành An.

“Hành An.”

Bùi Hành An khẽ cười.

Giơ tay vén lọn tóc bị gió thổi rối bên thái dương ta ra sau tai.

Đầu ngón tay lướt qua vành tai.

Tai ta lập tức nóng bừng lên.

Ta khẽ kéo tay áo chàng.

Không ngừng ra hiệu bằng mắt.

Nhỏ giọng nhắc nhở:

“Có người ở đây mà.”

Bùi Hành An ôn hòa cười.

Chắp tay đáp lễ:

“Đúng vậy.”

“Người ta nói trước khi thành thân một tháng không được gặp mặt.”

“Nếu hôm nay không nhờ Dung huynh mời tới, ta còn không gặp được Tiêm Tiêm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...