“Đa tạ Dung huynh.”
Khoảnh khắc ấy.
Ý cười trên mặt Dung Tắc dần dần biến mất.
Chàng nhìn Bùi Hành An.
Lại quay đầu nhìn ta.
Trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Nàng là vị hôn thê của huynh?”
Ta chớp chớp mắt.
Có chút ngơ ngác.
Chàng không biết sao?
Dường như nhận ra mình thất thố.
Dung Tắc chỉnh lại sắc mặt.
Lộ ra một nụ cười khổ.
“Xin lỗi.”
“Không ai nói với ta chuyện này cả.”
“Ta cứ tưởng…”
Có những chuyện chính là như vậy.
Quốc công phủ đông người.
Chuyện ai ai cũng biết.
Mọi người đều nghĩ đã có người khác nói với chàng rồi.
Cho nên không ai nhắc lại.
Thế nên.
Chàng vẫn chưa biết.
Thế nên.
Bỏ lỡ rất nhiều thứ.
Trong nhã gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió trên mặt sông.
Dung Tắc nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đan chặt của ta và Bùi Hành An.
Biểu cảm trên mặt chàng.
Ta chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Không nói rõ được là gì.
Kinh ngạc.
Mỉa mai.
Hay giống như có thứ gì đó vừa vỡ vụn.
Trong lòng ta thấp thỏm bất an.
Theo bản năng lại dựa gần về phía Bùi Hành An hơn một chút.
Dung Tắc và Bùi Hành An trước đây là bạn học.
Lẽ ra phải có rất nhiều chuyện để nói.
Nhưng suốt cả bữa cơm.
Dung Tắc lại mang đầy tâm sự.
Hết chén này tới chén khác uống rượu.
Bùi Hành An hỏi chàng có chuyện gì.
Dung Tắc cười.
Nụ cười nhạt như đóa hoa cuối xuân sắp tàn.
“Không có gì.”
“Chỉ là đã lâu không được uống Lê Hoa Bạch của kinh thành.”
“Có chút nhớ nhung.”
Dừng một lát.
“…Suy cho cùng, áo mới không bằng áo cũ, người mới không bằng người xưa.”
12
Dung Tắc say rượu suốt một đêm.
Cữu mẫu chăm sóc cả đêm.
Không ngừng lải nhải rằng chàng vốn luôn biết kiềm chế.
Chưa từng buông thả như thế bao giờ.
Sau khi tỉnh lại.
Cữu mẫu thúc giục chàng nhanh chóng định hôn sự với Phương tiểu thư.
Thế nhưng Dung Tắc lại nói mình không còn lòng dạ nào để thành thân.
Hôn sự cứ thế bị gác lại.
Một đôi nhi nữ đều chẳng khiến bà bớt lo.
Cữu mẫu tức đến đau tim.
Hôn sự của ta lại ngày càng gần.
Giá y.
Giày thêu.
Của hồi môn.
Tất cả đều đã chuẩn bị thỏa đáng.
Chỉ còn khăn voan đỏ là phải tự tay thêu.
Thời gian gấp gáp.
Ta đành phải thức đêm làm việc.
Ánh nến chập chờn.
Nhuộm cả căn phòng thành màu vàng mờ ảo.
Thúy Nhi đẩy cửa bước vào.
Trong tay nâng một chiếc hộp gấm.
“Tứ cô nương.”
“Đại công tử trở về rồi.”
“Chuẩn bị quà cho tất cả mọi người.”
“Đây là phần của người.”
Ta vốn chẳng còn mong đợi quà của Dung Tắc nữa.
Nhưng lúc mở ra xem.
Vẫn không khỏi kinh ngạc.
Bên trong hộp.
Lặng lẽ nằm một chuỗi hạt hồng đậu.
Thúy Nhi mở to mắt.
Khẽ nhíu mày.
Muốn nói lại thôi.
Hồng đậu sinh phương nam.
Vật này tượng trưng cho nỗi tương tư.
Mũi kim trong tay ta dừng lại.
Dù chúng ta có quan hệ thế nào.
Một nam tử bình thường cũng tuyệt đối không tùy tiện tặng nữ tử thứ như vậy.
Ta nhìn chằm chằm chuỗi hồng đậu.
Đột nhiên.
Có vài chuyện được xâu chuỗi lại.
Ta nhớ tới túi thơm hoa nhài mà chàng từng tặng.
Hoa nhài.
Mạc ly.
Lại nhớ tới lần chàng hỏi ta thấy Phương tiểu thư thế nào.
Rồi nói sau khi cưới nàng ấy sẽ đón…
Đón gì chứ?
Đón ta làm thiếp sao?
Cổ họng như bị thứ gì chặn lại.
Ta cảm thấy chẳng có chuyện gì hoang đường hơn chuyện này.
Chàng chê ta quá hồ ly.
Không đủ đoan trang.
Cho rằng ta không đủ ổn trọng.
Thân phận cũng không đủ cao.
Không xứng với gia đình quyền quý.
Chaporia
Bình Luận (0)