Cho nên.
Chàng định để ta làm thiếp.
Ta bỗng cảm thấy.
Những công tử thế gia này.
Cũng không hẳn là người biết lý lẽ.
Dung Tắc luôn đứng trên cao.
Luôn tự cho mình là đúng.
Không biết rằng.
Những thứ chàng xem như cỏ rác.
Lại có người nâng niu như bảo vật.
Ta mới không thèm làm thê hay thiếp của chàng.
Ta bảo Thúy Nhi mang món đồ đó trả lại.
Sau đó lại cầm kim thêu lên.
Từng mũi từng mũi.
Cẩn thận nghiêm túc.
Gió ngoài hành lang thổi vào.
Dường như ta còn nghe thấy tiếng Thúy Nhi nói nhỏ bên ngoài cửa:
“Tứ cô nương nói lễ vật quá quý giá.”
“Không thể nhận.”
“Xin trả lại cho đại công tử.”
Một cái bóng cao lớn in lên cửa sổ giấy.
Có giọng nói vọng vào.
Khàn khàn trầm thấp:
“…Ừm.”
“Là ta sơ suất.”
“Tặng nhầm rồi.”
13
Khi hương hoa quế theo gió bay tới.
Ta sắp xuất giá.
Quốc công phủ giăng đèn kết hoa.
Lụa đỏ phủ khắp sân.
Ngay cả đôi sư tử đá trước cửa cũng được buộc hoa đỏ.
Tối trước ngày xuất giá.
Các cô nương trong phủ đều tụ tập ở viện của ta.
Náo nhiệt tiễn ta lên xe hoa.
Mọi người quậy tới nửa đêm.
Ma ma tới đuổi người.
Đám người mới chịu giải tán.
Chỉ có Dung Yên ở lại.
“Suy cho cùng, ta mới là bà mối của hai người đó.”
Nàng kéo tay ta.
Cười híp mắt nói:
“Tiễn Phật phải tiễn đến Tây Thiên.”
“Sau khi thành thân, muội nhất định phải sống thật hạnh phúc.”
Nói xong.
Nàng nhét vào tay ta một món đồ.
“Cái này dạy muội cách giữ trái tim phu quân.”
Ta mở ra xem.
Gương mặt lập tức đỏ bừng.
Nàng…
Nàng…
Một khuê các tiểu thư như nàng.
Sao lại có thứ như thế này chứ?
Dung Yên che miệng cười khẽ:
“Xấu hổ cái gì?”
“Đây gọi là không biết thì hỏi.
”
“Có dạy thì không phân biệt đối tượng.”
Ta hận không thể tìm một khe đất chui xuống.
Vội nhét món đồ đó xuống dưới gối.
Sợ bị người khác nhìn thấy.
Nói xong những chuyện ấy.
Dung Yên cụp mắt xuống.
Bỗng trở nên buồn bã.
Nàng nói rất ngưỡng mộ ta.
Có thể ở bên người mình yêu.
Không biết nàng và Trương công tử.
Liệu có thể tu thành chính quả hay không.
Ta không biết nên an ủi nàng thế nào.
Nghĩ một lát rồi nói:
“Muội nghe thế tử nói.”
“Trương công tử là học sinh viết văn giỏi nhất thư viện.”
“Khoa cử lần này biết đâu sẽ đỗ đạt.”
“Biểu tỷ có ánh mắt rất tốt.”
“Chắc chắn sẽ không nhìn nhầm người.”
Lúc ấy Dung Yên mới cười trở lại.
Ngày hôm sau.
Mười dặm gấm đỏ trải dài.
Tiếng chiêng trống vang trời.
Nến hỷ cháy suốt một đêm.
Tân phòng ngập tràn không khí vui mừng.
Sau một ngày đón dâu, kính rượu, làm loạn tân phòng.
Bùi Hành An đã có chút mệt mỏi.
Chàng cười nói với ta:
“Đi nghỉ sớm thôi.”
Ta đáp có lệ:
“… Được.”
Trước khi xuất giá.
Cữu mẫu không còn dám soi mói ta nữa.
Bà kéo ta lại dặn dò rất nhiều.
Nào là giờ ta đã là thiếu phu nhân Hầu phủ.
Phải đoan trang, giữ quy củ.
Phải biết ý tứ và bổn phận.
Đừng làm mất mặt Quốc công phủ.
Vì thế.
Ta thay giá y ra.
Quy củ nằm lên giường.
Hai tay đặt ngay ngắn trước người.
Cổ áo kéo cao kín mít.
Còn đoan chính hơn cả ban ngày.
Sau đó nhắm mắt đi ngủ.
Thế nhưng bên giường lại vang lên những tiếng động sột soạt.
Ta mở mắt nhìn một cái.
Gương mặt lập tức nóng bừng.
“Ngài… ngài… ngài làm gì mà cởi y phục vậy?”
Bùi Hành An quay đầu lại.
Bình thản đáp:
“Ồ, ta ngủ không quen mặc y phục.”
Thì ra…
Là như vậy sao…
Ta không muốn nhìn.
Chaporia
Bình Luận (0)