Nhưng đôi mắt lại không chịu nghe lời.
Lớp trung y màu đỏ từ trên vai chàng trượt xuống.
Màu đỏ rực rỡ.
Dưới ánh nến càng thêm chói mắt.
Dung Yên đưa cho ta cuốn sách kia.
Nhưng hình vẽ trong sách hoàn toàn không giống thế này.
Bùi Hành An ngày thường trông như một thư sinh.
Ôn hòa.
Thanh nhã.
Nhưng sau khi cởi y phục…
Ta chỉ liếc một cái rồi vội vàng dời mắt đi.
Xấu hổ đến mức không dám nhìn thêm.
Vội kéo chăn phủ kín đầu mình.
Nhưng rất nhanh.
Trong chăn đã có thêm một người.
Bùi Hành An vén một góc chăn lên.
Rồi nằm xuống bên cạnh ta.
Ánh đèn lay động.
Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt sáng ngời.
Gần trong gang tấc.
Bùi Hành An bật cười.
Cúi đầu hôn nhẹ lên má ta.
Ta lắp bắp đến mức nói không nên lời:
“Ngài… ngài đừng quyến rũ ta nữa…”
Rõ ràng là định lực của ta quá kém.
Tay đặt lên ngực chàng.
Chỉ cảm thấy nóng bỏng.
Đẩy hai cái cũng không nhúc nhích.
“Chẳng… chẳng phải nói đi ngủ sao?”
Chàng khẽ cười.
Tiếng cười trầm thấp.
“Ừm.”
“Đúng là đi ngủ mà.”
“Có nói là không ngủ cùng nàng đâu.”
Lời này…
Thật khiến người ta không biết đáp thế nào.
“Tiêm Tiêm.”
“Chúng ta đã là phu thê.”
“Nếu ngày nào cũng đoan trang như vậy, chẳng phải quá vô vị sao?”
“…”
Sau đó.
Chàng rất thú vị.
Bóng trăng ngoài cửa sổ chậm rãi dịch chuyển.
Tiếng chim đêm khe khẽ vang lên.
Đầu thu hơi lạnh.
Nhưng cũng không thể xua tan sự ấm áp trong căn phòng.
14
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Anh đào đỏ quả.
Lá chuối xanh um.
Nửa năm sau.
Trương công tử của Dung Yên thi đỗ tiến sĩ.
Bái nhập dưới trướng Thái tử.
Được bổ nhiệm làm Biên tu Hàn Lâm Viện.
Trương công tử tới cửa cầu thân.
Ban đầu cữu mẫu không đồng ý.
Nhưng Dung Tắc lại đứng ra nói giúp.
Chàng nói Quốc công phủ đã đủ quyền thế rồi.
Không cần phải dựa vào ai nữa.
Môn đăng hộ đối mà trở thành oán ngẫu.
Sao bằng hai người thật lòng yêu nhau.
Cuối cùng.
Hôn sự ấy cũng thành.
Ngày Dung Yên xuất giá.
Nàng nắm tay ta.
Hai mắt đỏ hoe.
Vui đến mức sắp khóc.
Làm quà mừng tân hôn.
Ta lén nhét trả lại cuốn sách tranh kia cho nàng.
Mặt đỏ bừng:
“Mau cầm đi.”
Cuốn sách ấy đã dạy hư Bùi Hành An rồi.
Ta là một tiểu phụ nhân đoan trang.
Thật sự chống đỡ không nổi.
Dung Yên lập tức đỏ bừng cả mặt.
Xấu hổ đến mức muốn tìm chỗ trốn.
Sau khi nàng thành thân.
Dung Tắc lại nói muốn rời kinh.
Bảo rằng muốn đi du học, tìm hiểu dân sinh.
Cữu mẫu thở ngắn than dài.
Dùng đủ mọi cách khuyên nhủ.
Nhưng vẫn không thể khiến chàng yên tâm thành gia lập thất.
Ngày chàng rời kinh.
Đúng lúc ta trở về Quốc công phủ thăm ngoại tổ mẫu.
Giữa đám đông.
Ta nhìn chàng từ xa một cái.
Chàng khẽ gật đầu với ta.
Sắc mặt vẫn bình thường như cũ.
Ta còn muốn nhìn thêm một lần nữa.
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một người.
Không biết từ lúc nào.
Bùi Hành An đã đứng chắn trước mặt ta.
Dáng người cao lớn.
Che kín hoàn toàn tầm nhìn.
Nhân lúc không ai chú ý.
Chàng nhẹ nhàng móc lấy ngón tay ta.
Mười ngón đan vào nhau.
Nhìn ta.
Ánh mắt dịu dàng như nước.
Khẽ nói:
“Nương tử muốn nhìn.”
“Chi bằng nhìn ta đi.”
Tai ta lập tức đỏ lên.
Người này…
Giữa thanh thiên bạch nhật.
Lại bắt đầu quyến rũ ta rồi.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)