10

Sau khi bình tĩnh lại một lúc, tôi nhận ra có gì đó không đúng.

Nếu Đặng Tề đang đùa giỡn tôi, vậy tại sao anh lại giả làm cún con ngoan ngoãn để dỗ dành tôi suốt thời gian qua?

Trừ khi… anh vẫn chưa quên được tôi.

Tôi quyết định làm chút chuyện để kiểm chứng.

Tối trước ngày gặp mặt ngoài đời, tôi gửi tin nhắn cho cún con Trứng bắc thảo.

【Hu hu hu, xin lỗi anh. Mấy ngày nay em suy nghĩ rất nhiều, em cảm thấy mình vẫn chưa quên được bạn trai cũ.】

Trứng bắc thảo solo cháo:

【????】

Cá dưa chua nấu cay:

【Em biết bây giờ nói những lời này rất không công bằng với anh.】

【Nhưng em thật sự hối hận vì lần cãi nhau cuối cùng đã không chủ động dỗ dành anh ấy.】

【Mặc dù cơ ngực của anh lớn hơn anh ấy, tính tình cũng tốt hơn anh ấy, nhưng em vẫn không quên được anh ấy.】

【Xin lỗi, em thật sự không thể mang tâm trạng như vậy đi gặp anh được, như thế quá bất công với anh.】

Một lúc rất lâu sau cún con Trứng bắc thảo mới trả lời.

【Vậy bây giờ em muốn đi tìm bạn trai cũ để quay lại sao?】

Cá dưa chua nấu cay:

【Đúng vậy. Em muốn trước khi chúng ta gặp nhau, có thể thẳng thắn nói chuyện với anh ấy một lần. Dù không thể quay lại thì cũng có thể hoàn toàn buông bỏ.】

Trứng bắc thảo solo cháo:

【Được rồi. Anh tôn trọng lựa chọn của em.】

Ồ.

Cũng dễ nói chuyện đấy chứ.

Tôi mở ảnh đại diện của Đặng Tề.

Ảnh cơ bụng trong vòng bạn bè lại xuất hiện rồi.

Đây là lại kéo tôi ra khỏi danh sách chặn.

Hiệu suất cũng khá cao.

Tôi nhấn quay lại ở góc trên bên trái.

Không gửi gì cả, mở máy chiếu lên bắt đầu cày phim.

Mới xem được nửa tập.

Điện thoại vang lên.

Là Đặng Tề.

【Dạo này em bận gì thế?】

Ha.

Đồ chó.

Quả nhiên vẫn chưa quên được tôi.

11

Người nắm được chênh lệch thông tin là người nắm quyền chủ động.

Tôi xem hết một tập phim rồi mới chậm rãi gõ chữ.

【Gần đây em có bạn trai mới rồi.】

【Mặc dù em và anh ấy còn chưa gặp mặt, nhưng em cảm thấy anh ấy rất tốt.】

Đặng Tề:

【????】

【Em muốn nói với anh chuyện này thôi à?】

Tôi:

【Mèo con gật đầu jpg.】

【Không thì sao? Chẳng phải anh chủ động hỏi em dạo này bận gì sao?】

Đặng Tề:

【Đợi chút, anh hỏi em chuyện này.】

【Sau khi chúng ta chia tay, ngoài bạn trai yêu qua mạng hiện tại thì em không yêu ai khác nữa đúng không?】

Đồ chó này lỡ miệng rồi.

Tôi chưa từng nói mình đang yêu qua mạng.

Nhưng anh không nhận ra, vẫn tiếp tục lải nhải.

Đặng Tề:

【Vậy nên anh là bạn trai cũ đứng vị trí số một của em đúng không?】

Tôi lạnh nhạt đáp:

【Chắc là vậy.

Đặng Tề sốt ruột:

【“Chắc là vậy” là ý gì?】

【Hứa Tri Thu, chúng ta mới chia tay có ba tháng, em đã yêu hơn một người rồi à?】

Tôi:

【Anh dữ quá đấy. Mèo con sợ hãi jpg.】

【Cảm xúc của anh quá bất ổn, vẫn là bạn trai hiện tại của em tính tình tốt hơn.】

【À đúng rồi, anh ấy không chỉ tính tình tốt, ngoan ngoãn nghe lời, mà cơ ngực còn lớn hơn anh nữa.】

【Hay là chúng ta xóa nhau đi.】

Đặng Tề:

【???】

【Gần đây anh cũng đang tập ngực, đảm bảo không nhỏ hơn cậu ta đâu!】

Tôi không trả lời.

Tiếp tục xem phim.

Năm phút sau điện thoại lại vang lên.

Trứng bắc thảo solo cháo:

【Bé yêu, em nói chuyện với bạn trai cũ thế nào rồi?】

Ha.

Chuyển tài khoản cũng nhanh thật đấy.

12

Tôi vẫn không trả lời.

Trứng bắc thảo solo cháo:

【Bé yêu, hay là em gửi WeChat của bạn trai cũ cho anh đi?】

【Anh giúp em nói chuyện.】

Bàn tính này sắp văng thẳng vào mặt tôi rồi.

Chẳng phải là muốn xác nhận xem bạn trai cũ có phải chính mình hay không sao?

【Không cần đâu, em cảm thấy trong lòng mình khá rối loạn.】

【Cần thức trắng đêm để suy nghĩ cho thật rõ ràng.】

【Cảm ơn anh rất nhiều vì đã đồng hành cùng em trong thời gian qua.】

【Chúng ta vẫn nên xóa nhau đi thôi.】

【Mèo con khóc jpg.】

Gửi xong, tôi chặn cả hai tài khoản.

Bắt đầu chuyên tâm cày phim.

Mười một giờ đêm.

Tôi vừa đắp mặt nạ vừa ngân nga hát.

Chuông cửa vang lên.

Chắc chắn là trà sữa tôi đặt đến rồi.

“Cứ để ngoài cửa là được.”

Hô xong câu đó, tôi mới lắc lư đi ra mở cửa.

Ngoài cửa không phải trà sữa của tôi.

Mà là anh bạn trai cũ lâu ngày không gặp nhưng gần như ngày nào cũng nhìn thấy.

“Đặng Tề???”

Khoảnh khắc phản ứng lại, tôi lập tức định đóng sầm cửa.

Đặng Tề nhanh tay lẹ mắt giữ lấy cánh cửa.

Lúc hai chúng tôi giằng co không ai nhường ai, anh giao hàng xách trà sữa đi tới.

“Ai là cô Từ, trà sữa cô đặt đến rồi.”

Đặng Tề nhận lấy, mặt lại đen thêm một tầng.

“Hứa Tri Thu, đây là cái kiểu thức trắng đêm của em à?”

“Anh lo cho em muốn chết!”

Tôi bất chấp tất cả.

“Thì sao chứ? Anh chẳng phải cũng giả làm anh Trứng bắc thảo suốt một tháng để đùa giỡn em sao?”

Đặng Tề lập tức giải thích:

“Anh đó là…”

Đặng Tề mới nói được một nửa thì quay đầu lại.

Tôi nhìn theo ánh mắt anh.

Anh giao hàng vẫn đứng ở cửa thang máy chưa đi.

Xem kịch đến mức vô cùng nhập tâm.

“Sao anh còn chưa đi?”

Anh giao hàng:

“Đơn tiếp theo không gấp.”

Đặng Tề thở dài.

“Em để anh vào trong rồi nói được không?”

Tôi không nhúc nhích.

Đặng Tề ghé sát lại, hạ thấp giọng.

“Làm ơn đi, chủ nhân.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...