13
Tôi vẫn để Đặng Tề vào nhà.
Bởi vì tôi cũng thấy mất mặt.
Dù sao tôi mới là chủ nhân.
Tôi ngồi một bên sofa uống trà sữa, Đặng Tề ngồi bên kia với vẻ mặt khó chịu.
“Giờ này em còn uống trà sữa, tối nay không định ngủ à?”
Tôi liếc anh một cái.
“Giờ này anh còn gõ cửa nhà bạn gái cũ, anh định để em ngủ được chắc?”
Đặng Tề hừ nhẹ.
“Em cũng là bạn gái hiện tại của anh!”
Tôi nổi cáu.
“Thừa nhận rồi đúng không! Anh dùng tài khoản phụ yêu qua mạng với em, còn đùa giỡn em!”
Đặng Tề nói:
“Anh không định đùa giỡn em!”
“Anh chỉ muốn xem em sống thế nào thôi!”
“Chính em là người chủ động nói muốn yêu anh!”
Ơ này?
Hình như đúng là tôi chủ động thật.
“Em chủ động là anh đồng ý luôn à? Sao anh không nói anh là bạn trai cũ của em đi!”
Đặng Tề:
“Em có hỏi đâu.”
“Với lại mấy hôm trước em còn nói rồi, bất kể anh trông thế nào em cũng sẽ không ghét bỏ anh!”
Nhưng anh đâu có nói anh và bạn trai cũ của em trông giống hệt nhau!
Nghĩ tới việc mình chính là “chị vợ cũ” kia, tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
Đặng Tề không cho tôi cơ hội cãi lại.
“Anh biết em sẽ tức giận, nên còn đặc biệt gửi mười tấm ảnh cơ bụng để bồi thường xin lỗi.”
“Ảnh em cũng lưu rồi, giờ lại không giữ lời sao?”
Không hiểu vì sao.
Rõ ràng là anh lừa tôi, nhưng anh nói lại rất có lý, khiến tôi không biết phải phản bác từ đâu.
“Thôi đi, dù sao chúng ta cũng chia tay rồi.”
“Chuyện cũ cứ để qua đi, anh về sớm đi.”
Tôi ra lệnh đuổi khách.
Đặng Tề:
“Khoan đã.”
Tôi quay đầu lại.
Đặng Tề bắt đầu cởi quần áo.
Cởi đến khi chỉ còn lại một chiếc.
Màu hồng.
Lần trước tôi đã đặc biệt nói mình thích màu hồng.
Ánh mắt tôi bắt đầu có suy nghĩ riêng.
Hoàn toàn không dời đi nổi.
Đặng Tề quỳ trên tấm thảm trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi kéo về phía eo mình.
“Chủ nhân, thật sự định không cần em nữa sao?”
“Chẳng phải em từng nói sẽ luôn thích em sao?”
Tôi cố gắng để chút lý trí còn sót lại chiếm thế thượng phong.
“Đặng Tề, trước đây anh đâu có như vậy.”
Đặng Tề vẫn không dừng lại.
“Bởi vì trước đây em nghĩ em thích kiểu cún con kiêu ngạo.”
“Mỗi lần em dỗ anh, vẻ mặt đều rất vui vẻ.”
“Ai ngờ sau đó em đột nhiên không dỗ nữa, ngay cả khi anh bỏ nhà đi em cũng không đi tìm anh.”
“Anh ngồi trước cửa nhà nửa đêm, em còn chẳng mở cửa lần nào.”
Giọng điệu tủi thân của cún con khiến lý trí của tôi bắt đầu lung lay.
“Em tưởng anh thật sự muốn chia tay.”
Đặng Tề:
“Hoàn toàn không phải, anh chẳng hề muốn.”
“Sau khi bỏ nhà đi, bài đăng vòng bạn bè anh cũng chỉ để một mình em xem.”
“Anh thuê nhà ở tòa đối diện, chỉ để tiện giao cơm cho em.”
“Em nói thích lớn hơn một chút, anh lập tức đi tập luyện.”
“Biết sớm em thích kiểu này thì hôm đó anh đã không bỏ nhà đi, mà trực tiếp thay đồ màu hồng rồi cởi ra luôn.”
Cảm giác trong lòng bàn tay rất tốt, khiến tôi hơi không nỡ buông ra.
Đến mức khi Đặng Tề hôn tới, tôi cũng chỉ nửa từ chối nửa thuận theo.
Phải nói rằng, ý thức phục vụ của bạn trai hiện tại tốt hơn bạn trai trước đây rất nhiều.
14
Lúc tỉnh táo lại, tôi vốn định trở mặt không nhận người.
Nhưng vừa quay đầu, Đặng Tề đã tủi thân nhìn tôi.
“Chủ nhân, đừng chia tay.”
Hít…
Ai mà chịu nổi chứ!
Cún con kiêu ngạo đã hoàn toàn biến thành cún trung thành rồi.
Tôi và Đặng Tề quay lại những ngày tháng yêu đương ngọt ngào như trước.
Vẫn là anh lo liệu ba bữa mỗi ngày.
Anh vẫn sẽ đột nhiên đổi sắc mặt.
Nhưng không phải lạnh lùng nữa, mà là đáng thương gọi tôi là chủ nhân.
Hoàn toàn không chống đỡ nổi.
…
Đến kỳ nghỉ đông, mẹ tôi hỏi có cần em trai tới nữa không.
Tôi từ chối.
Bởi vì tôi đã tìm được bạn trai biết nấu ăn rồi.
Mẹ tôi:
“Bạn trai mới hay tái hợp với bạn trai cũ?”
Tôi cân nhắc rồi đáp:
“Ừm… cũng gần như nhau thôi.”
15
Không bao lâu sau, tôi nhận được điện thoại của em trai.
Cậu ấy nói không tới không được, vì không mua được vé máy bay thẳng về nhà, cần ở chỗ tôi một đêm rồi hôm sau chuyển chuyến.
Tôi nói không thành vấn đề.
Sau đó kể cho Đặng Tề nghe.
Đặng Tề hiếm hoi lại mặt mày khó chịu.
“Là người ở cùng em hồi nghỉ hè đó à?”
Tôi gật đầu.
“Đúng vậy, anh chắc đã gặp rồi.”
Đặng Tề:
“Chẳng phải em nói sau này sẽ không…”
Đặng Tề đang nói dở thì dừng lại.
“Không cái gì?”
Đặng Tề:
“Chẳng phải em nói nghỉ đông cậu ta sẽ không tới sao?”
Tôi vội vàng giải thích.
“Cậu ấy chỉ quá cảnh, tới chỗ em ở một đêm thôi.”
“Hôm sau sẽ đi ngay.”
“Ở thành phố này cậu ấy chỉ quen mỗi em, em không thể mặc kệ được chứ.”
“Cậu ấy chỉ ngủ một đêm ở phòng khách, ăn một bữa tối thôi, sẽ không ảnh hưởng tới chúng ta đâu.”
Đặng Tề miễn cưỡng đồng ý.
“Được rồi.”
Không hiểu vì sao, tôi luôn cảm thấy Đặng Tề không thích em trai tôi.
Nhưng cậu em trai hiếm khi mới tới một lần, tôi vẫn chuẩn bị tiếp đãi tử tế.
Sáng sớm đã kéo Đặng Tề đi mua rất nhiều nguyên liệu.
Nhưng lúc Đặng Tề bưng món lên, tôi ngây người.
Cả bàn toàn rau xanh.
“Tôm hùm đất và thịt luộc cay em mua đâu rồi?”
Đặng Tề không để tâm.
“Buổi tối ăn nhiều dầu mỡ không tốt.”
Không tốt cho sức khỏe thì đúng là không tốt thật.
Nhưng cả bàn toàn rau xanh thế này đâu phải đạo đãi khách.
Tôi đang định nói chuyện phải trái với anh thì chuông cửa vang lên.
Đặng Tề đi mở cửa.
Em trai tôi bước vào, nhìn thấy Đặng Tề thì vô cùng kinh ngạc.
“Chị, chị thật sự cưa đổ anh giao cơm rồi à?”
Đặng Tề:
“Chị?”
Em trai tôi:
“À. Chào anh rể, em là Hứa Nghiệp.”
Đặng Tề đột nhiên mặt mày rạng rỡ.
“Em trai ngoan, em ngồi trước đi, anh rể làm thêm cho em hai món nữa.”
“Tôm hùm đất với thịt luộc cay sẽ có ngay!”
Người này sao lại bắt đầu thất thường nữa rồi?
Thôi vậy.
Chỉ cần không cần tôi dỗ là được.
(Hết phần chính)
Chaporia
Bình Luận (0)