Ngoại truyện: Góc nhìn nam chính.

01

Tôi nghi ngờ bạn gái không còn yêu tôi nữa.

Tôi làm nũng với cô ấy, cô ấy không những không dỗ dành mà còn bắt đầu qua loa với tôi.

Tôi quyết định làm một vố thật lớn.

Tôi trực tiếp bỏ nhà đi luôn.

Kết quả là tôi ngồi ở sảnh cả nửa đêm, cô ấy còn chẳng mở cửa lấy một lần.

Quả nhiên cô ấy không còn yêu tôi nữa rồi.

Nếu không thì sao lại không đi tìm tôi?

Chẳng lẽ là vì ngủ quá say sao?

Tôi tức giận chặn cô ấy luôn.

02

Sau đó lại kéo cô ấy ra khỏi danh sách chặn.

Lỡ như cô ấy quên tôi rồi đi tìm người mới thì sao?

Tôi phải nghĩ cách giữ cô ấy lại.

Tôi bắt đầu mỗi ngày đăng ảnh cơ bụng lên vòng bạn bè.

Chỉ cho mình cô ấy xem.

Đăng suốt hai tháng, cuối cùng cô ấy cũng không nhịn được mà tìm tôi.

【Anh à, anh đừng vội chặn em, coi như em xin anh, anh có thể gửi cho em công thức sữa đậu phộng anh hay làm bữa sáng trước đây không?】

Hừ.

Muốn quay lại còn phải tìm cớ.

Thật là.

Tôi cũng phải giữ giá chứ.

【50 gram đậu phộng, 15 gram gạo tẻ, 15 gram kê, đường phèn vừa đủ, thêm 350 ml nước.

【Một mình em uống là đủ rồi, nhớ đặt lịch trước.】

Kết quả cô ấy lại hỏi hai người thì có phải chỉ cần gấp đôi nguyên liệu lên không!!!

Hai người!!

Tôi mới dọn đi được mấy ngày thôi mà cô ấy đã có hai người rồi?

Tức đến mức tôi thu hồi công thức luôn.

03

Tức giận một lúc, tôi quyết định tìm cho ra cái tên thừa cơ chen chân đó.

Tôi điên cuồng theo dõi lén các tài khoản mạng xã hội của cô ấy, từ tài khoản chính đến tài khoản phụ đều lục tung lên.

Không tìm thấy người khả nghi nào.

Nhưng cô ấy lại đăng một bài viết mới.

Đặt đầu bếp nấu ba bữa mỗi ngày.

Quả nhiên.

Cô ấy vẫn không thể rời xa tôi.

Một mình còn chẳng ăn uống tử tế được.

Tôi dùng tài khoản phụ nhắn tin riêng cho cô ấy rồi kết bạn WeChat.

Cô ấy còn do dự, tôi dùng chiêu miễn phí dụ dỗ, thế là cô ấy mắc câu.

Nhưng mà.

Cô ấy lại bảo tôi nấu phần cho hai người!

Dựa vào cái gì chứ!

Dựa vào đâu mà tôi phải nấu cơm cho cái tên đàn ông kia?

Nhưng cuối cùng tôi vẫn đồng ý.

Tôi sẽ dùng một bữa sáng hoàn hảo để đánh thức ký ức sâu thẳm khó lòng cắt bỏ về tôi trong tâm hồn bảo bối!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...