Cuối cùng ông ta chỉ có thể xoay người bỏ đi.

Trước khi đi còn ném lại một câu.

“Thẩm Nhược Ninh.”

“Chuyện giữa chúng ta chưa xong đâu.”

Tôi cười nhạt.

“Tất nhiên là chưa xong.”

Tối tám giờ.

Tin đồn bắt đầu lan ra.

Ba người bạn trong ngành đồng loạt gửi cho tôi ảnh chụp màn hình.

Nội dung gần như giống hệt nhau.

“Thẩm Nhược Ninh nghỉ việc không minh bạch, nghi ngờ đã mang theo tài liệu dự án.”

“Nội bộ Hoa Nhạc nói cô ta tâm lý bất ổn, còn gây chuyện trước mặt khách hàng.”

“Nếu Minh Khải nhận cô ta thì nên cẩn thận chuốc họa vào thân.”

Tôi lưu lại toàn bộ ảnh chụp màn hình.

Một lát sau, Viên Giai gọi tới.

“Thẩm tổng.”

“Trong nhóm công ty cũng có người đang dẫn dắt dư luận.”

“Nói chị dùng dự án để ép ban lãnh đạo.”

“Ai?”

“Liễu Viện bên phòng truyền thông.”

“Còn có trợ lý của Tào phó tổng.”

“Gửi ảnh chụp màn hình cho tôi.”

“Em gửi rồi.”

“Cảm ơn.”

Viên Giai im lặng một lúc rồi nói:

“Thẩm tổng.”

“Em muốn nghỉ việc.”

“Đừng quyết định nóng vội.”

“Em không nóng vội.”

“Hôm nay em đã nhìn rõ rồi.”

“Tự suy nghĩ kỹ trước đã.”

“Em nghĩ kỹ rồi.”

Giọng cô ấy rất bình tĩnh.

“Em theo chị ba năm.”

“Em không muốn sau này trở thành người như họ.”

Tôi suy nghĩ một lát rồi nói:

“Sáng mai tới quán cà phê dưới tòa nhà Minh Khải.”

“Chị thật sự định gia nhập Minh Khải sao?”

“Chị sẽ tới nói chuyện.”

“Vậy em có thể…”

“Đừng vội nói.”

“Được.”

Sau khi cúp máy.

Tôi mở máy tính.

Trong hộp thư có một email mới.

Người gửi là anh trai tôi, Thẩm Nghiễn.

“Nhược Ninh.”

“Anh nghe nói người của Hoa Nhạc đã động tới em.”

“Ba bảo em về nhà một chuyến.”

Tôi nhìn dòng chữ đó thật lâu.

Không trả lời.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại lại đổ chuông.

Lần này người gọi đến là mẹ tôi.

“Nhược Ninh, ba con biết chuyện rồi.”

“Ai nói cho ba biết?”

“Anh trai con.”

Tôi day nhẹ giữa chân mày.

“Mẹ, con tự xử lý được.”

“Lần nào con cũng nói mình xử lý được.”

Mẹ tôi nói:

“Ba con bảo tuần sau hội đồng quản trị của Thịnh Ninh Capital sẽ họp.”

“Nếu con còn không chịu về, ông ấy sẽ đích thân tới Minh Khải tìm con.”

“Mẹ, con còn chưa đồng ý gia nhập Thịnh Ninh.”

“Con không vào cũng được.”

“Nhưng mẹ không cho phép người ngoài tùy tiện bắt nạt con.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Giọng mẹ dịu lại.

“Bảy năm trước con nhất quyết đến Hoa Nhạc.”

“Nói muốn dựa vào chính mình để làm nên thành tích.”

“Bây giờ thành tích đã có rồi.

“Cũng đến lúc để bọn họ biết, con không phải người không có ai chống lưng.”

Tôi khẽ đáp:

“Vẫn chưa tới lúc.”

Mẹ thở dài.

“Vậy ít nhất về nhà ăn một bữa cơm.”

“Tối mai.”

“Đừng lừa mẹ.”

“Con không lừa.”

Cúp máy.

Tôi úp điện thoại xuống bàn.

Thịnh Ninh Capital.

Một trong những tập đoàn đầu tư tư nhân lâu đời nhất Giang Thành.

Cũng là nhà tôi.

Nhưng không một ai ở Hoa Nhạc biết chuyện đó.

Trong mắt họ, tôi chỉ là một cô gái xuất thân bình thường, dựa vào tăng ca và thành tích để leo lên từng vị trí.

Tào Bằng càng không biết.

Trong số những công ty mà ông ta gửi tin bôi nhọ tôi hôm qua, có hai công ty được Thịnh Ninh Capital rót vốn.

Sáng hôm sau.

Chín giờ ba mươi.

Tôi đến dưới tòa nhà Minh Khải Capital.

Viên Giai đã chờ sẵn.

Cô ấy đưa cho tôi một cốc sữa đậu nành nóng.

“Thẩm tổng, tối qua em không ngủ được.”

“Hối hận rồi à?”

“Không phải.”

Cô ấy lấy ra một xấp giấy.

“Đây là bảng phân chia tiền thưởng nội bộ của Hoa Nhạc.”

“Tào Bằng đã chia khoản thưởng 3.000.000 tệ của chị thành bốn phần.”

“Ông ta tự giữ 1.200.000 tệ.”

“Phần còn lại chia cho mấy người bên bộ phận kinh doanh.”

Tôi nhìn bảng thống kê.

“Cô lấy được thứ này bằng cách nào?”

“Có người trong nhóm tài chính gửi nhầm.”

“Em lưu lại.”

“Đừng kéo bản thân vào chuyện này.”

“Em đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi.”

“Viên Giai.”

Cô ấy ngẩng đầu.

“Thẩm tổng.”

“Em không làm vậy vì chị.”

“Em làm vì chính mình.”

Tôi không khuyên thêm nữa.

Mười giờ.

Phương Minh Viễn đích thân xuống đón tôi.

Ông ấy nhìn thấy Viên Giai liền mỉm cười.

“Cô này là?”

“Quản lý dự án của Hoa Nhạc, Viên Giai.”

Viên Giai lập tức sửa lại:

“Cựu quản lý dự án.”

Phương Minh Viễn gật đầu.

“Tôi hiểu.”

Trong phòng họp có ba người.

Phương Minh Viễn.

Người phụ trách nhân sự của Minh Khải.

Và một người phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ chủ động lên tiếng trước.

“Cô Thẩm.”

“Tôi là Lương Tĩnh, phụ trách tuân thủ của Minh Khải.”

Tôi gật đầu.

“Chào Lương tổng.”

Lương Tĩnh đẩy một tập tài liệu về phía tôi.

“Trước khi bàn về vị trí công việc.”

“Tôi cần xác minh một chuyện.”

“Bên Hoa Nhạc đang lan truyền rằng cô đã mang theo tài liệu dự án.”

Phương Minh Viễn nhíu mày.

“Lương tổng.”

Lương Tĩnh bình tĩnh đáp:

“Quy trình bắt buộc.”

Tôi đặt điện thoại lên bàn.

“Không sao.”

Tôi mở đoạn video giám sát.

Trong hình ảnh, tôi ôm thùng giấy rời khỏi văn phòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...