Bác bảo vệ lão Chu luôn đứng bên cạnh.
Thùng giấy đã được mở kiểm tra.
Bên trong chỉ có cốc nước, khung ảnh, bằng khen và đồ dùng cá nhân.
Sau đó tôi mở tiếp danh sách bàn giao tài liệu.
“Đây là toàn bộ hồ sơ lưu trữ mà tôi đã bàn giao lại cho hệ thống nội bộ Hoa Nhạc trước khi rời đi.”
“Thời gian.”
“Tên tài liệu.”
“Người tiếp nhận.”
“Đều có đầy đủ.”
Lương Tĩnh xem xong, sắc mặt dịu đi.
“Cô chuẩn bị rất kỹ.”
Tôi cười nhạt.
“Từng bị hắt nước bẩn rồi.”
“Nên mới biết ra ngoài phải mang theo ô.”
Phương Minh Viễn bật cười.
“Cô Thẩm.”
“Tôi càng muốn mời cô gia nhập Minh Khải hơn.”
Người phụ trách nhân sự hỏi:
“Kỳ vọng của cô là gì?”
Tôi trả lời rất thẳng thắn:
“Danh hiệu đối tác.”
“Quyền phủ quyết độc lập.”
“Đội ngũ do tôi tự xây dựng.”
Lương Tĩnh nhướng mày.
“Yêu cầu không thấp.”
“Minh Khải tìm tôi.”
“Không phải vì thiếu một người ký tên.”
Phương Minh Viễn gật đầu.
“Đúng.”
Lương Tĩnh tiếp tục hỏi:
“Nếu Minh Khải không thể trao quyền phủ quyết độc lập thì sao?”
Tôi đứng dậy.
“Vậy chúng ta không cần lãng phí thời gian của nhau.”
Phương Minh Viễn lập tức giơ tay.
“Cho cô ấy.”
Người phụ trách nhân sự ngẩn người.
“Phương tổng, việc này phải trình hội đồng.”
“Chiều nay trình.”
Lương Tĩnh nhìn tôi.
“Cô Thẩm.”
“Tôi còn câu hỏi cuối cùng.”
“Mời hỏi.”
“Vì sao cô rời khỏi Hoa Nhạc?”
“Chỉ vì bị sa thải sao?”
“Không.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Vì họ muốn bộ phận kiểm soát rủi ro đứng ra gánh trách nhiệm.”
“Nhưng lại không cho bộ phận kiểm soát rủi ro quyền nói không.”
Lương Tĩnh không hỏi thêm gì nữa.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng họp bị đẩy ra.
Một người đàn ông trẻ tuổi bước vào.
“Phương tổng.”
“Chủ tịch Triệu của Hoa Nhạc đang ở dưới lầu.”
“Ông ấy nói muốn gặp cô Thẩm.”
Viên Giai lập tức đứng dậy.
“Bọn họ đuổi tới tận đây sao?”
Phương Minh Viễn nhìn tôi.
“Gặp không?”
“Gặp.”
Khu tiếp khách tầng một.
Triệu Đức Xương ngồi ở đó.
Bên cạnh là Đỗ Hàng và Liễu Viện, giám đốc truyền thông.
Tào Bằng không xuất hiện.
Vừa nhìn thấy tôi.
Triệu Đức Xương lập tức đứng dậy.
“Nhược Ninh.”
Tôi ngồi xuống.
“Có chuyện gì thì nói thẳng đi, chủ tịch Triệu.”
Ông ta đẩy một tập tài liệu tới trước mặt tôi.
“Thông báo sa thải đã hủy bỏ.”
“Tiền thưởng sẽ được tính lại.”
“Tào Bằng đã bị đình chỉ công tác.”
“Cô quay về đi.”
“Điều kiện tùy cô đưa ra.
”
Liễu Viện cũng lập tức cười nói:
“Thẩm tổng.”
“Bản tuyên bố hôm qua chỉ là hiểu lầm.”
“Bộ phận truyền thông đã xóa hết rồi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Xóa rồi thì coi như chưa từng xảy ra sao?”
Nụ cười trên mặt Liễu Viện cứng lại trong giây lát.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục.
“Mọi người đều là đồng nghiệp.”
“Không cần làm mọi chuyện quá khó coi.”
Viên Giai không nhịn được lên tiếng:
“Vậy tối qua cô đăng trong nhóm rằng Thẩm tổng dùng dự án để ép công ty, đó cũng là hiểu lầm sao?”
Liễu Viện nhìn sang cô ấy.
“Viên Giai.”
“Cô đã nghỉ việc rồi đúng không?”
“Đúng.”
“Vậy cô càng không có tư cách xen vào.”
Tôi đưa tay kéo Viên Giai ngồi xuống.
Sau đó nhìn Triệu Đức Xương.
“Chủ tịch Triệu.”
“Hôm nay ông dẫn cô ta tới đây.”
“Là để cô ta tiếp tục đắc tội với tôi sao?”
Triệu Đức Xương lập tức trừng mắt nhìn Liễu Viện.
“Xin lỗi đi.”
Liễu Viện miễn cưỡng mở miệng:
“Thẩm tổng, tôi xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Tôi không nên chuyển tiếp những thông tin chưa được xác thực.”
“Không phải chuyển tiếp.”
Tôi lạnh nhạt ngắt lời.
“Chính cô là người dẫn đầu trong nhóm, nói rằng nhân phẩm của tôi có vấn đề.”
Mặt Liễu Viện lập tức đỏ bừng.
“Tôi… tôi cũng chỉ nghe Tào phó tổng nói vậy thôi.”
“Nghe ông ta nói là cô có thể viết tuyên bố, đóng dấu công ty rồi phát vào nhóm?”
Liễu Viện nghẹn lời.
Xung quanh, không ít nhân viên của Minh Khải đang quan sát.
Phương Minh Viễn ngồi bên cạnh, từ đầu đến cuối không xen vào.
Triệu Đức Xương càng lúc càng mất mặt.
“Nhược Ninh.”
“Cô ấy đã xin lỗi rồi.”
Tôi nhìn ông ta.
“Chủ tịch Triệu.”
“Đến bây giờ ông vẫn chưa hiểu.”
“Hiểu cái gì?”
“Tôi không thiếu một lời xin lỗi.”
Tôi đẩy tập tài liệu của ông ta trở lại.
“Thứ tôi cần là các người phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.”
Giọng Triệu Đức Xương trầm xuống.
“Nhược Ninh.”
“Dù sao Hoa Nhạc cũng là nơi cô gắn bó suốt bảy năm.”
“Cho nên hôm qua tôi mới không làm khó các người trong buổi ký hợp đồng.”
“Vậy hôm nay thì sao?”
“Hôm nay tôi chỉ bảo vệ chính mình.”
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở những ảnh chụp màn hình đã lưu từ tối qua.
“Những tin đồn này.”
“Hoa Nhạc phải công khai đính chính.”
“Nêu đích danh việc Tào Bằng vượt quyền.”
“Nêu đích danh việc Liễu Viện tung tin bịa đặt.”
Liễu Viện lập tức cuống lên.
“Tại sao phải nêu tên tôi?”
Tôi nhìn cô ta.
“Bởi vì lúc cô bôi nhọ tôi, cô cũng nêu đích danh tên tôi.”
Liễu Viện quay sang nhìn Triệu Đức Xương.
Chaporia
Bình Luận (0)