Tài liệu thứ tư.

Bản ghi âm Tào Bằng đe dọa tôi.

Mỗi một tài liệu được chiếu lên.

Sắc mặt Triệu Đức Xương lại tái đi thêm một phần.

Tào Bằng lập tức đứng bật dậy.

“Đây đều là tài liệu nội bộ!”

“Cô ta lấy được bằng thủ đoạn bất hợp pháp!”

Đỗ Hàng từ hàng ghế phía sau đứng lên.

“Email là tôi cung cấp.”

Toàn bộ hội trường đồng loạt quay sang nhìn cậu ta.

Đỗ Hàng hít sâu một hơi.

“Tôi có thể chứng minh.”

“Thông báo sa thải là do Tào phó tổng tự ý quyết định.”

“Thẩm tổng không hề tự ý rời vị trí.”

“Chị ấy rời đi sau khi bị công ty sa thải.”

Ngay sau đó.

Liễu Viện cũng đứng lên.

Sắc mặt cô ta vô cùng khó coi.

“Bản tuyên bố là do Tào phó tổng yêu cầu tôi soạn.”

“Con dấu công ty cũng là ông ấy bảo tôi làm thủ tục đóng dấu.”

Tào Bằng nổi giận.

“Liễu Viện!”

“Cô điên rồi sao?”

Liễu Viện đỏ mắt.

“Tôi không muốn tiếp tục gánh tội thay ông nữa.”

Cả hội trường bắt đầu xôn xao.

Tổng thư ký gõ mạnh lên bàn.

“Im lặng.”

Tôi nhìn về phía Triệu Đức Xương.

“Chủ tịch Triệu.”

“Bây giờ ông còn muốn nói tôi làm ảnh hưởng danh tiếng ngành tài chính nữa không?”

Triệu Đức Xương há miệng.

Nhưng không nói được gì.

Một lúc sau mới miễn cưỡng lên tiếng:

“Nhược Ninh.”

“Những chuyện này tôi không hoàn toàn biết rõ.”

Tôi hỏi ngay:

“Vậy thông báo chính thức của Hoa Nhạc là ai cho đăng?”

Triệu Đức Xương im lặng.

Không trả lời.

Thẩm Nghiễn đặt một tập tài liệu lên bàn.

“Thịnh Ninh Capital đã quyết định tạm dừng rà soát hai dự án hợp tác với Hoa Nhạc.”

Lý do rất đơn giản.

“Ban lãnh đạo mất uy tín.”

Toàn bộ hội trường lập tức chấn động.

Triệu Đức Xương đột ngột ngẩng đầu.

“Thẩm tổng.”

“Đến mức đó sao?”

Thẩm Nghiễn nhìn thẳng vào ông ta.

“Em gái tôi bị các người sa thải.”

“Bị vu khống.”

“Bị đe dọa.”

“Ông nói xem thế nào mới gọi là đến mức đó?”

Phương Minh Viễn cũng đứng dậy.

“Minh Khải Capital cũng bảo lưu quyền điều chỉnh xếp hạng hợp tác với Hoa Nhạc.”

Ngay sau đó.

Đường Thụy lên tiếng:

“Minh Khải đã chính thức thông qua quyết định bổ nhiệm Thẩm Nhược Ninh làm đối tác.”

“Đối với những phát ngôn sai sự thật từ phía Hoa Nhạc.”

“Minh Khải sẽ công khai phản hồi.”

Tôi nhìn Đường Thụy.

Ông ấy khẽ gật đầu với tôi.

Lúc này.

Triệu Đức Xương thật sự hoảng rồi.

“Nhược Ninh.”

“Chúng ta vẫn có thể thương lượng.”

“Được.”

Tôi gật đầu.

“Trước tiên gỡ bỏ thông báo.”

“Công khai xin lỗi.”

“Viết rõ nguyên nhân sự việc.

Tào Bằng lập tức sốt ruột.

“Chủ tịch Triệu!”

“Không thể đồng ý!”

Triệu Đức Xương quay đầu quát lớn:

“Cậu im miệng cho tôi!”

Mặt Tào Bằng trở nên cực kỳ khó coi.

“Giờ ông định đẩy hết trách nhiệm lên đầu tôi?”

“Những chuyện này chẳng phải ông cũng ngầm đồng ý sao?”

Cả hội trường lại lần nữa rơi vào im lặng.

Triệu Đức Xương trợn mắt.

“Tào Bằng!”

Tào Bằng cũng không tiếp tục giả vờ nữa.

“Tiền thưởng dự án ông muốn tiết kiệm.”

“Ý kiến kiểm soát rủi ro ông thấy phiền.”

“Thẩm Nhược Ninh không nghe lời.”

“Ông cũng muốn đổi người.”

“Bây giờ xảy ra chuyện.”

“Tất cả đều đổ lên đầu tôi?”

Triệu Đức Xương tức đến mức không nói nên lời.

Sắc mặt Tổng thư ký hoàn toàn trầm xuống.

“Chủ tịch Triệu.”

“Vấn đề nội bộ của Hoa Nhạc, mời các ông giải quyết sau cuộc họp.”

“Hôm nay là hội nghị của hiệp hội.”

“Không phải nơi để các ông cắn xé lẫn nhau.”

Tôi khép máy tính lại.

“Phần phản hồi của tôi kết thúc.”

Tổng thư ký nhìn khắp hội trường rồi tuyên bố:

“Liên quan đến vấn đề tư cách hành nghề của cô Thẩm Nhược Ninh.”

“Hiệp hội quyết định không lập hồ sơ xem xét.”

“Đồng thời kiến nghị Hoa Nhạc rút lại toàn bộ các phát ngôn liên quan tới vụ việc này.”

Cả hội trường lặng đi.

Và lần này.

Người thật sự bị đặt lên ghế nóng không còn là tôi nữa.

Mà là Hoa Nhạc.

Lời tuyên bố ấy vừa dứt.

Tào Bằng ngồi phịch xuống ghế.

Cả người như mất sạch khí thế.

Triệu Đức Xương quay sang nhìn tôi.

“Nhược Ninh.”

“Cho Hoa Nhạc một cơ hội đi.”

Tôi bình thản đáp:

“Cơ hội đã xuất hiện từ hôm qua.”

Triệu Đức Xương còn muốn nói gì đó.

Nhưng đúng lúc này.

Cửa phòng họp lại bị đẩy mở.

Một người phụ nữ mặc bộ vest đen bước vào.

Trên tay cô ấy là một tập hồ sơ cổ phần.

Cô ấy nhìn tôi.

Giọng điệu vô cùng cung kính.

“Thưa cô Thẩm.”

“Chủ tịch yêu cầu tôi thông báo.”

“Hội đồng quản trị khẩn cấp của Thịnh Ninh Capital vừa thông qua nghị quyết.”

“12% cổ phần đứng tên cô sẽ chính thức được…”

Đăng ký.

Cô ấy còn chưa nói hết câu.

Tôi đã nhận lấy tập hồ sơ.

Cả phòng họp đồng loạt đứng bật dậy.

Triệu Đức Xương nhìn chằm chằm vào tập tài liệu.

Mặt trắng bệch như giấy.

Miệng Tào Bằng há ra.

Nhưng không phát ra nổi một âm thanh.

Đường Thụy vô thức nhìn sang tôi.

“12%?”

Thẩm Nghiễn đưa bút cho tôi.

“Ba nói.”

“Em chơi đủ rồi.”

“Đến lúc lấy lại thứ vốn thuộc về mình.”

Tôi ký tên xuống.

Người phụ nữ kia lập tức quay sang Tổng thư ký.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...