“Thịnh Ninh Capital đồng thời thông báo.”

“Cô Thẩm Nhược Ninh sẽ chính thức tham gia các quyết sách đầu tư tương lai của Thịnh Ninh với tư cách đại diện cổ đông.”

Tổng thư ký lập tức mỉm cười.

“Chúc mừng cô Thẩm.”

Trong khoảnh khắc.

Cục diện hoàn toàn thay đổi.

Những người vừa rồi còn đứng ngoài xem náo nhiệt.

Lập tức đồng loạt đứng lên.

“Cô Thẩm, ngưỡng mộ đã lâu.”

“Không ngờ cô lại kín tiếng đến vậy.”

“Những dự án của Thịnh Ninh sau này mong cô chiếu cố.”

Tôi không xã giao.

Ánh mắt chỉ dừng lại trên người Triệu Đức Xương.

“Chủ tịch Triệu.”

“Bây giờ ông còn cho rằng tôi cần quay lại Hoa Nhạc không?”

Yết hầu ông ta khẽ động.

“Nhược Ninh.”

“Tôi thật sự không biết cô là người nhà họ Thẩm.”

Tôi nhìn thẳng vào ông ta.

“Vậy nếu tôi là nhân viên bình thường.”

“Ông bắt nạt tôi sẽ thấy yên tâm hơn sao?”

Mặt Triệu Đức Xương nóng bừng.

Một câu cũng không nói được.

Đúng lúc ấy.

Tào Bằng đột nhiên đứng bật dậy.

“Dù cô là người nhà họ Thẩm thì sao?”

“Cũng không thể phủ nhận cô từng nhận lương của Hoa Nhạc!”

Tôi nhìn ông ta.

“Tôi phủ nhận khi nào?”

“Chính Hoa Nhạc giúp cô gây dựng tên tuổi.”

“Bây giờ cô quay lại giẫm đạp Hoa Nhạc.”

“Đó là vô ơn bội nghĩa!”

Viên Giai không nhịn được nữa.

“Tào Bằng.”

“Ông còn biết xấu hổ không?”

Ông ta lập tức quát:

“Cô câm miệng!”

Tôi khép tập hồ sơ lại.

“Tào Bằng.”

“Sai lầm lớn nhất của ông không phải là xấu xa.”

Ông ta trợn mắt nhìn tôi.

“Giờ cô còn muốn dạy đời tôi?”

“Mà là ông xấu xa một cách quá ngu ngốc.”

Trong hội trường vang lên vài tiếng cười.

Tào Bằng tức đến run người.

Tôi tiếp tục:

“Ông muốn nuốt tiền thưởng.”

“Thì ít nhất phải xác nhận hợp đồng đã ký hay chưa.”

“Ông muốn bịa đặt.”

“Thì ít nhất phải xác nhận tôi có giữ chứng cứ hay không.”

“Ông muốn phong sát tôi.”

“Thì ít nhất phải xác nhận tôi có sống nhờ vào cái bàn của các ông hay không.”

Tào Bằng hoàn toàn cứng họng.

Không phản bác nổi một câu.

Tổng thư ký lên tiếng:

“Cuộc họp hôm nay kết thúc tại đây.”

“Những vấn đề liên quan đến Hoa Nhạc sẽ được hiệp hội ghi nhận.”

Triệu Đức Xương lập tức nói:

“Tổng thư ký yên tâm.”

“Hoa Nhạc sẽ nhanh chóng xử lý và công khai giải trình.”

Thẩm Nghiễn nhìn ông ta.

“Trước sáu giờ tối nay.”

Triệu Đức Xương vội vàng gật đầu.

“Nhất định.”

Tôi xoay người chuẩn bị rời đi.

Nhưng Tào Bằng đột nhiên lao tới.

Chặn ngay trước mặt tôi.

“Thẩm Nhược Ninh.”

“Đừng tưởng tôi xong đời rồi.

Phương Minh Viễn đứng bật dậy.

Thẩm Nghiễn cũng bước lên một bước.

Tôi giơ tay.

Ra hiệu cho họ không cần can thiệp.

“Ông còn muốn nói gì?”

Tào Bằng nghiến răng.

“Trong bảy năm ở Hoa Nhạc.”

“Cô ký biết bao nhiêu dự án.”

“Rồi sẽ có một dự án bị điều tra ra vấn đề.”

“Vậy thì cứ điều tra.”

“Tôi sẽ điều tra.”

“Nhớ điều tra cho kỹ.”

Ông ta khựng lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.

“Điều tra tới cuối cùng.”

“Rất có thể ông sẽ phát hiện.”

“Không ít văn bản mà ông tưởng do tôi ký.”

“Thực ra là do ông sửa quy trình rồi mới bổ sung sau.”

Sắc mặt Tào Bằng lập tức thay đổi.

“Cô nói bậy.”

“Tự ông đã làm gì.”

“Ông rõ hơn tôi.”

Đúng lúc ấy.

Viên Giai đột nhiên cầm điện thoại lên.

“Thẩm tổng.”

“Phòng tài chính vừa gửi tin.”

“Người của Tào Bằng đang xóa lịch sử nhóm dự án cũ.”

Tôi nhìn sang Tào Bằng.

“Phản ứng cũng nhanh đấy.”

Triệu Đức Xương nghe thấy vậy.

Mặt lập tức xanh mét.

“Tào Bằng.”

“Cậu còn dám động vào dữ liệu?”

“Không phải tôi.”

“Vậy là ai?”

“Tôi không biết.”

Tôi quay sang Viên Giai.

“Gửi toàn bộ ảnh chụp màn hình cho Lương tổng.”

Lương Tĩnh gật đầu.

“Minh Khải sẽ lưu hồ sơ.”

Thẩm Nghiễn cũng lên tiếng:

“Phòng pháp chế của Thịnh Ninh sẽ đồng thời lưu trữ.”

Lần này.

Tào Bằng thật sự hoảng loạn.

Ông ta quay sang Triệu Đức Xương.

“Chủ tịch Triệu.”

“Ông phải giúp tôi.”

Nhưng Triệu Đức Xương lập tức hất tay ông ta ra.

“Trước tiên cậu hãy giải thích rõ những việc mình đã làm.”

Tào Bằng không ngờ đối phương trở mặt nhanh như vậy.

Ông ta cười lạnh.

“Triệu Đức Xương.”

“Ông đừng quên.”

“Chính ông bảo tôi ép tiền thưởng của Thẩm Nhược Ninh xuống!”

Lúc này.

Không ít người trong hội trường vẫn chưa rời đi.

Và câu nói ấy.

Rất nhiều người đã nghe rõ.

Sắc mặt Triệu Đức Xương lập tức chuyển sang màu xanh tái.

“Cậu điên rồi à?”

Tào Bằng bật cười.

“Tôi điên?”

“Ông không muốn trả tiền.”

“Lại muốn cô ấy ký xác nhận.”

“Vừa muốn tôi gánh trách nhiệm.”

“Vừa muốn giữ tiếng tốt cho bản thân.”

“Bây giờ biết cô ấy là người nhà họ Thẩm.”

“Lại giả vờ làm người tốt?”

Tôi đứng nhìn hai người họ cắn xé lẫn nhau.

Không hề ngắt lời.

Thẩm Nghiễn hơi nghiêng đầu.

Nhỏ giọng hỏi tôi:

“Thấy hả giận chưa?”

Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Vẫn chưa đủ.”

Thẩm Nghiễn bật cười.

“Vậy thì tiếp tục.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...