Cũng có người âm dương quái khí:
“Đừng nói nữa, cẩn thận lại bị nói là không đoàn kết với công ty.”
Nhưng ngay sau đó, một tài khoản ẩn danh ném ra một câu:
“Đoàn kết cái gì? Tiền thưởng của phòng tôi năm ngoái cũng bị ép xuống, nói là công ty khó khăn. Sau đó tôi nhìn thấy Tào Bằng đổi xe.”
Câu này giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ vốn đã nứt băng.
Chỉ trong nửa tiếng.
Hòm thư tố cáo nội bộ của Hoa Nhạc bị lấp đầy.
Có người tố tiền thưởng bị cắt vô lý.
Có người tố cấp trên ép ký báo cáo sai quy trình.
Có người tố phòng truyền thông nhiều lần bôi nhọ nhân viên cũ sau khi họ nghỉ việc.
Có người thậm chí gửi cả bảng lương, email, biên bản họp.
Từng thứ một, giống như những vết nứt cũ bị ánh sáng chiếu vào.
Không ai biết chúng đã tồn tại bao lâu.
Chỉ là trước đây, mọi người đều nhịn.
Bởi vì còn phải đi làm.
Còn phải nhận lương.
Còn phải sống.
Nhưng sau hôm nay, tất cả bọn họ đều nhìn thấy một chuyện.
Thì ra không phải cứ im lặng mới được sống sót.
Thì ra có người dám đứng ra nói không.
Thì ra người bị đẩy ra làm vật hy sinh cũng có thể khiến cả bàn cờ lật ngược.
Chín giờ tối.
Triệu Đức Xương gọi cho tôi.
Tôi nhìn màn hình một lúc rồi nhận máy.
Giọng ông ta khàn đi rất nhiều so với ban ngày.
“Nhược Ninh.”
“Chủ tịch Triệu, còn chuyện gì sao?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Cô nhất định phải làm đến mức này à?”
Tôi bật cười rất khẽ.
“Đến mức nào?”
“Bắc An tạm dừng hợp tác. Hải Tín yêu cầu rà soát. Minh Khải điều chỉnh xếp hạng. Thịnh Ninh cũng tạm dừng dự án.”
Ông ta hít sâu một hơi.
“Cô biết như vậy sẽ gây tổn thất lớn thế nào cho Hoa Nhạc không?”
Tôi dựa lưng vào ghế.
“Vậy lúc sa thải tôi, các ông có nghĩ tổn thất của tôi lớn thế nào không?”
“Nhược Ninh, tôi đã xin lỗi rồi.”
“Ông xin lỗi vì ông sai sao?”
Tôi hỏi.
“Hay vì ông phát hiện cái giá phải trả quá lớn?”
Triệu Đức Xương không trả lời.
Tôi tiếp tục:
“Chủ tịch Triệu, ông gọi cuộc điện thoại này không phải để xin lỗi. Ông chỉ muốn tôi đứng ra nói vài câu, để đối tác tin Hoa Nhạc vẫn ổn.”
Giọng ông ta trầm xuống.
“Cô từng ở Hoa Nhạc bảy năm.”
“Đúng.”
“Bảy năm ấy, Hoa Nhạc cũng không bạc đãi cô.”
Lần này tôi thật sự bật cười.
“Ông nói câu này, chính ông có tin không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi nói từng chữ rất chậm:
“Tiền thưởng bị giữ.”
“Cổ phần hứa hẹn không thực hiện.”
“Thăng chức kéo dài nửa năm.”
“Báo cáo rủi ro của tôi bị sửa đi sửa lại.
”
“Đến cuối cùng, khi dự án sắp ký, các ông còn muốn đá tôi ra khỏi cuộc chơi.”
Tôi ngừng một chút.
“Chủ tịch Triệu, Hoa Nhạc không sụp vì tôi rời đi.”
“Mà vì các ông từ rất lâu trước đã bắt đầu mục ruỗng rồi.”
Bên kia truyền tới tiếng vật gì đó bị đập xuống bàn.
Nhưng Triệu Đức Xương không nổi giận với tôi.
Có lẽ đến lúc này, ông ta cũng biết mình không còn tư cách.
Một lát sau, ông ta thấp giọng hỏi:
“Cô muốn gì?”
Tôi nhìn màn đêm ngoài cửa kính.
“Công khai toàn bộ kết quả điều tra nội bộ.”
“Trả đủ tiền thưởng còn nợ cho tất cả nhân viên bị cắt sai quy định.”
“Thu hồi mọi phát ngôn bôi nhọ nhân viên cũ.”
“Và để người nên chịu trách nhiệm thật sự đứng ra chịu trách nhiệm.”
Triệu Đức Xương cười khàn.
“Cô muốn tôi tự chặt tay mình?”
“Không.”
Tôi đáp.
“Tôi chỉ muốn ông thừa nhận, bàn tay đó vốn đã bẩn.”
Cuộc gọi kết thúc trong im lặng.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Viên Giai ngồi bên cạnh, mắt hơi đỏ.
“Thẩm tổng.”
“Hửm?”
“Trước kia ở Hoa Nhạc, có phải chị cũng từng mong có người đứng ra nói giúp chị như vậy không?”
Tôi nhìn cô ấy.
Rất lâu sau mới nói:
“Có.”
Chỉ một chữ.
Nhưng Viên Giai lập tức cúi đầu.
Tôi biết cô ấy hiểu.
Không ai sinh ra đã mạnh mẽ.
Chỉ là những năm tháng cần được bảo vệ nhất, không có ai đứng ra chắn trước mặt mình.
Cho nên sau này, tôi học cách tự mình đứng vững.
Cũng học cách đứng trước mặt người khác.
Mười giờ ba mươi.
Tôi về tới nhà.
Vừa thay giày, điện thoại lại rung lên.
Lần này là Đỗ Hàng.
Từ sau cuộc họp Hiệp hội, cậu ta gần như không còn chủ động liên lạc với tôi.
Tôi nhận máy.
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh.
Giọng Đỗ Hàng thấp hơn bình thường.
“Chị Thẩm.”
“Có chuyện gì?”
Cậu ta im lặng vài giây, giống như đang do dự có nên nói hay không.
Sau đó, cậu ta hít sâu một hơi.
“Tôi vừa phát hiện một chuyện.”
Tôi dừng động tác rót nước.
Đỗ Hàng nói tiếp, từng chữ rất rõ:
“Ba năm trước, tiền thưởng của chị từng được duyệt.”
“Không phải chưa duyệt.”
“Cũng không phải công ty khó khăn nên trì hoãn.”
“Là đã duyệt xong rồi.”
Tôi siết chặt ly nước trong tay.
Bên kia, giọng Đỗ Hàng run lên.
“Nhưng sau đó có người ký xác nhận điều chỉnh.”
“Khoản tiền đó bị chuyển sang danh mục thưởng đặc biệt của ban điều hành.”
Tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh ba năm trước.
Khi đó tôi vừa hoàn thành một dự án cực kỳ khó.
Triệu Đức Xương nói với tôi:
Chaporia
Bình Luận (0)